Trần Nguyệt Hương bèn hỏi: “Vậy em định xử lý chuyện này thế nào bây giờ?”
“Có thể làm sao được nữa ạ? Dùng hành động để chứng minh thôi.” Cố Tri Ý thần bí đáp, nhưng cũng không nói rõ ràng là phải chứng minh như thế nào.
Trần Nguyệt Hương thấy cô đã có biện pháp giải quyết thì cũng không hề hỏi thêm gì nữa mà chỉ nhìn Tam Bảo đang bị Cố Tri Ý ôm vào trong ngực, hâm mộ nói: “Chậc. nói thật thì đứa nhỏ này nhà em được nuôi tốt thật đấy, vừa trắng trẻo lại vừa béo mập!”
“Phì phì!” Hiện giờ Tam Bảo đã mọc thêm hai cái răng, lúc phun phì phì luôn lộ ra hai cái răng sữa nhỏ đáng yêu muốn chết.
Hai người hàn huyên một lúc lâu, sau đó Trần Nguyệt Hương cũng quay trở về.
DTV
Bây giờ Cố Tri Ý mà không có việc gì làm thì sẽ nói chuyện với Tam Bảo, cô nói bé nghe không hiểu nhưng mỗi lần nói bé đều nghiêm túc mà nhìn chằm chằm vào cô, trông cứ như là đang nghiêm tục nghe vậy. Mỗi lần nói chuyện với Tam Bảo đều khiến người làm mẹ như Cố Tri Ý tràn đầy cảm giác thành tựu, không có việc gì đều sẽ tán gẫu với Tam Bảo, thỉnh thoảng còn có thể nhận được vài tiếng đáp lại của bé nữa. Đứa nhỏ khác thế nào thì Cố Tri Ý không biết, nhưng Tam Bảo tuyệt đối là đứa nhỏ khiến cô bớt lo lắng nhất.
Biện pháp dùng hành động chứng minh của Cố Tri Ý chính là ngày hôm sau để hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo đi ra ngoài “kết bạn” thêm với những đứa nhỏ khác trong quân đội.
Cô cho hai đứa nhỏ một túi kẹo bảo chúng đi chia cho mỗi đứa nhỏ của các gia đình ở đây một ít, sau đó lơ đãng kể ra những “phiền não” của mình cho mấy đứa nhỏ nghe. Các “phiền não” này cũng rất đơn giản, ví dụ như: “Ba tớ dính mẹ tớ lắm, còn không cho bọn tớ hôn mẹ nữa”, hoặc ví dụ nữa: “Mẹ tớ nói là trong nhà có quá nhiều kẹo nên không cho bọn tớ ăn nhiều kẻo sâu răng, vì vậy nên bọn tớ mang đi chia một ít cho các cậu nè”.
Những người nhà của mấy đứa trẻ trong viện này tuy là điều kiện trong nhà không tồi, đều có tiền trợ cấp cả, nhưng có ai lại không có người già trong nhà phải phụng dưỡng kia chứ? Một nửa tiền trợ cấp không phải là còn phải gửi về nhà sao?
Cho nên nhà nào thật sự bỏ được tiền ra để mua kẹo cho con cái trừ phi là cả hai vợ chồng đều có công việc, mới chịu chi tiền ra mua cho con chút kẹo làm ngọt ngào cả khoang miệng.
Cho nên chuyện Đạo Bảo và Nhị Bảo phát kẹo như vậy đã gián tiếp chứng minh được. Là tình câm của hai vợ chồng Lâm gia tốt, Cố Tri Ý là người quản tiền trong nhà, còn đặc biệt chịu chi tiền mua kẹo cho con mình ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-358.html.]
Trọng điểm đó là nhà mình ăn quá nhiều vẫn không hết, còn có thể phân phát cho nhà người khác một ít?
Bọn nhỏ được kẹo ăn, vui vẻ vô cùng, cũng coi như là giúp hai anh em mở rộng “Nhân mạch”.
Mà những đứa trẻ kia, trở về nhà đều nói, là hai anh em Lâm Hạo Nhiên, Lâm Hạo Kiệt quá hạnh phúc.
Người lớn vừa hỏi, mấy đứa nhỏ còn không phải là lập tức nói ra chuyện hai đứa bé Đại Bảo và Nhị Bảo phát kẹo luôn hay sao?
Cái lời đồn này cũng liền không công mà phá.
Mà mấy nhà cùng hợp lại truyền lời ra ngoài kia, sắc mặt cũng không được tốt cho lắm.
Không nghĩ tới Cố Tri Ý này lại vô sỉ như vậy, đến cả trẻ con mà cũng thu mua?
Hoàng Liên thấy ba đứa nhỏ nhà mình đều ăn kẹo mà mấy người Đại Bảo phát cho, lại càng giận sôi máu.
Cố Tri Ý cũng không phải là không nghĩ tới những biện pháp khác, ví dụ như là mua tam đại kiện? Nhưng mà bây giờ là một thời đại đặc thù, làm chút việc gì đó đều không tránh khỏi quá nhạy cảm.
Đặc biệt ở đây còn là bộ đội, đỏ mắt mà tuỳ tiện đi báo cáo một cái, đối với con đường phát triển sau này của Lâm Quân Trạch cũng không tốt.
Cho dù là không xảy ta chuyện gì, thì cũng tăng thêm rất nhiều phiền toái.