Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/dGZm3M7TSG
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Tri Ý không muốn chọc phải phiền toái lớn như vậy nên cũng không hề mở miệng. Chờ đến khi Khâu Phương Mai tự mình trình diễn xong thì cô mới thở dài kể lể với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Ài, chị dâu Khâu à, em cũng muốn giúp chị lắm nhưng tiền trong nhà em không phải là do em quản.”
Khâu Phương Mai trưng vẻ mặt cô dừng lừa gạt tôi mà nhìn Cố Tri Ý. Chị ta nghe nói là tiền của Lâm phó đoàn trưởng đều đưa hết cho vợ quản, sao có thể không có tiền được?
Cố Tri Ý đương nhiên biết là lúc cô chưa tới thì những người này đều đã nghị luận về mình rồi, dù sao thì Lâm Quân Trạch vừa có tiền lương cao lại vừa ngồi trên vị trí này khi còn trẻ nữa. Cô lập tức trưng ra vẻ mặt tôi khổ lắm nhưng tôi kiên cường không khóc nói:
“Trước đó em tiêu xài phung phí nên người trong nhà có ý kiến, bây giờ em không được quản tiền nữa. Ai, chị dâu Khâu à, em cũng thương chị lắm nhưng không giúp gì được. Mấy ngày nay em còn muốn mua nồi nấu cơm đây, đang nghĩ đến việc mượn ít tiền của các chị dâu đấy.” Nói xong cô còn rất ngượng ngùng mà cười cười.
Khâu Phương Mai sắp tức c.h.ế.t luôn, tôi tìm cô vay tiền mà cô còn vay ngược lại tôi nữa hả? Nghe thấy Cố Tri Ý nói chuyện bị thảm như vậy thì chị ta có hơi không tin, nhưng sau đó lại nghĩ quả thực là Cố Tri Ý xinh đẹp mà vô tích sự ghê, ngay cả tiền trong nhà mà cũng không được giữ. Chị ta lập tức có chút khinh thường Cố Tri Ý, lại cảm thấy chính mình có một chút cảm giác ưu việt.
Cố Tri Ý cũng mặc kệ không thèm quan tâm đến cái nhìn của chị ta, dù sao muốn vay tiền thì không có cửa đâu!! Cửa sổ cũng không có nhé!!!
Khâu Phương Mai thấy Cố Tri Ý thực sự không có tiền thì cũng không muốn trì hoãn ở đây nữa, giọng điệu bắt đầu có chút không kiên nhẫn: “Vậy được rồi, nếu em dâu không có tiền thì chị cũng không làm khó em nữa. Nhưng mà nói thật, không phải chị có ý gì đâu nhưng phụ nữ vẫn nên giữ tiền bạc trong nhà thì tốt hơn.” Chị ta nâng cằm nói với dáng vẻ của người từng trải.
Cố Tri Ý thực sự không hiểu nổi người này nữa, chuyện nhà mình cũng không lo nổi mà còn có tư cách tới vung tay múa chân với chuyện nhà người khác à? Chị ta ăn bao nhiêu đậu phộng rồi mà lại say thành như vậy thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-355.html.]
Cô cười giả lả: “Ha hả, đúng vậy, không phải là em cũng không còn cách nào khác hay sao? Tiền trong nhà đều ở trong tay chị dâu Khâu đúng không? Nếu vậy thì chị tiêu tiền nhanh quá rồi đấy, một tháng Lưu doanh trưởng cũng chỉ có mấy chục khối tiền trợ cấp thôi, chị phải kiềm chế lại chút đi.” Không phải thích quản chuyện nhà người khác à? Vậy thì Cố Tri Ý cô cũng sẽ quan tâm chuyện nhà chị ta vậy.
Cố Tri Ý đã nghe nói không ít chuyện từ mọi người. Chuyện ngày hôm qua vừa xảy ra, ở nơi này làm gì còn ai không biết tiền nhà chị ta đã bị cô em họ kia vơ hết vào trong túi nữa? Chuyện nhà đã như vậy mà còn dám mặt dày tới đây mà quản chuyện nhà người khác nữa à?
DTV
Quả nhiên, Khâu Phương Mai bị Cố Trị Ý nói cho ngượng ngùng nên chỉ đành buồn bực rời đi, trước khi đi còn lầm bẩm vài câu:
“Không cho mượn thì không cho mượn thôi chứ nói làm gì. Hừ, đã keo kiệt rồi còn thích quản chuyện nhà người khác nữa!”
Cố Tri Ý: “Ha hả!” Thật đúng là mấy người kỳ quặc thì nơi nào cũng có mà!
Sau khi Khâu Phương Mai ra khỏi nhà Cố Tri Ý thì lại đi tới nhà của mấy vị quân tẩu nữa, bất ngờ là chị ta cũng mượn được mười đồng tiền. Về đến nhà chị ta đưa hết số tiền này cho Hứa Triệu Phượng mà cô ta còn chê ít, chẳng qua là có còn hơn không.
Sáng sớm hôm sau Trần Nguyệt Hương lại tới tận cửa thúc giục, chỉ sợ cô ta lại ăn vạ ở đây.
Hừ, cái chỗ rách nát này thì có gì hay?
Nếu không phải mẹ của Lưu doanh trưởng cầu xin cô ta tới đây thì còn lâu cô ta mới thèm tới! Sau khi thu thập một bao lớn đồ đạc, cuối cùng cô ta cũng rời đi.