Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/J7vQHxcIs8
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn nhà cũng chỉ có tổng cộng ba gian phòng, không bao lâu sau thì Đại Bảo và Nhị Bảo đã tìm ra Cố Tri Ý ở trong một phòng ngủ khác. Hai anh em bò lên giường lay lay người Cố Tri Ý rồi khó hiểu hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ lại ngủ ở phòng bên này thế ạ?”
Cố Tri Ý còn có chút mơ hồ, sau khi nhìn hai đứa con trai trước mặt thì mới phản ứng lại. Vị mẹ ruột họ Cố nào đó nghiêm trang nói hươu nói vượn: “Mẹ sang phòng này để giúp các con thử xem giường bên này ngủ có thoải mái không ấy mà.”
Lâm Quân Trạch vừa vào cửa thì nghe thấy lời này của vợ mình, anh buồn cười không nhịn được nên cười khẽ ra tiếng. Cố Tri Ý thấy anh còn cười thì trừng mắt lườm Lâm Quân Trạch một cái.
Đại Bảo và Nhị Bảo tưởng mẹ mình nói thật nên cũng nằm xuống để thử xem cái giường này có thoải mái hay không, sau đó nhìn Cố Tri Ý nói: “Mẹ ơi, chắc chắn là cái giường này ngủ ngon lắm!”
Sau đó, Nhị Bảo phát hiện không thấy Tam Bảo đâu nên lại hỏi: “Mẹ ơi, em trai đâu rồi ạ?”
Tam Bảo vẫn còn đang ở trong không gian chưa ra ngoài. Cố Tri Ý bèn tùy tiện lấy cớ: “Em trai đang chơi trốn tìm với các con đấy, thử xem ai tìm được em trai trước đi nhé!”
Cố Tri Ý nói xong cũng không để ý đến hai đứa con trai ngốc của mình nữa mà chuẩn bị xuống giường, trước khi xuống còn cẩn thận xốc một góc chăn lên để xem xem mình đã mặc quần áo chưa. Lâm Quân Trạch nhìn thấy động tác này của Cố Tri Ý thì lại cảm thấy buồn cười.
Ừm ừm, quần áo không thành vấn đề! Thế nhưng, ngay khi Cố Tri Ý chuẩn bị đứng dậy thì cái eo cô quả thực là đau xót đến mức phải trực tiếp hít hà một hơi.
“Mẹ ơi, sao vậy ạ? Mẹ không thoải mái à?” Áo bông nhỏ Đại Bảo tri kỷ hỏi.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-354.html.]
Cố Tri Ý cũng không biết nên trả lời như thế nào mới đúng, chỉ có thể trừng mắt lườm đầu sỏ gây tội một cái.
Lâm Quân Trạch thấy ánh nhìn c.h.ế.t chóc của vợ mình thì rất thức thời mà tiến lên đưa Đại Bảo và Nhị Bảo đi ra ngoài tìm em trai.
Cố Tri Ý ngồi thêm một lát cho đỡ đau rồi mới đứng dậy bế Tam Bảo trong không gian ra. Thấy Tam Bảo đã tỉnh ngủ và trông cũng có tinh thần thì Cố Tri Ý cũng an tâm hơn.
Lúc cô đi ra ngoài thì ba cha con đều đang rửa mặt, Cố Tri Ý đặt Tam Bảo lên trên giường đất rồi cũng đi rửa mặt. Cả gia đình ăn cơm sáng xong, Lâm Quân Trạch thì đi làm còn Cố Trị Ý ở nhà trông con.
Vốn dĩ còn nghĩ hôm nay sẽ đi tới chợ đen xem thử, hiện tại chỉ có thể tạm thời hoãn lại thôi. Cô vừa mới ngồi xuống không bao lâu thì nghe thấy bên ngoài có tiếng đập cửa.
Cố Tri Ý mở cửa ra, nhìn thấy người tới là Khâu Phương Mai thì cảm thấy vô cùng kỳ quái. Mình cũng mới chỉ đến đây mấy ngày nên không quen thân, sao người này lại tới tận nhà tìm mình nhỉ?
Chẳng qua người ta đã tới tận cửa nên Cố Tri Ý cũng chỉ có thể tiếp đón. Cô không thèm quanh co mà trực tiếp hỏi thẳng luôn: “Chị dâu Khâu, sao hôm nay chị lại có thời gian rảnh tới nhà em vậy?”
Sau khi đi vào, Khâu Phương Mai nhìn thoáng qua phòng trong trước rồi sau đó mới ngượng ngùng nhìn Cố Trị Ý, nói: “Em Cố à, chị dâu tới cũng không có chuyện gì to tát đâu, chị chỉ muốn hỏi xem em có thể cho chị mượn ít tiền không thôi.”
Cố Tri Ý còn chưa kịp nói lời nào thì chị ta đã ứa nước mắt, nức nở nói: “Em cũng biết đấy, nhà của chị có tận hai đứa con gái, lão Lưu lại đi làm nhiệm vụ chưa trở về nên nhà chị sắp không còn gì để ăn nữa rồi.”
Cố Tri Ý thầm trợn trắng mắt trong lòng. Nếu không phải ngày hôm qua cô đứng ngoài sân nghe được chuyện nhà họ Lưu thì có khi cô cũng sẽ cảm thấy chị ta đáng thương rồi cho chị ta mượn tiền. Đáng tiếc, ngày hôm qua cô đã nghe được đại khái rồi. Không phải cô sợ người ta mượn tiền không trả mà chỉ sợ loại người này mượn được một lần thì lần sau sẽ tiếp tục ăn vạ thôi.