Lâm Quân Trạch: “Ba hôn vợ của ba thì có làm sao?”
“Thì, thì không tốt lắm ạ.” Nhị Bảo không nghĩ ra được lý do nào thuyết phục cả.
DTV
“Không tốt chỗ nào? Ba không hôn vợ ba thì hôn ai?” Lâm Quân Trạch hỏi lại.
“Nếu ba không hôn mẹ nữa thì con, con sẽ hôn ba!” Nhị Bảo thực sự không nghĩ ra phương pháp nào tốt hơn nên chỉ có thể tự hy sinh bản thân mình, trưng ra vẻ mặt xả thân vì nghĩa vô cùng miễn cưỡng.
“Con cũng có thể hôn ba nữa!” Đại Bảo ở một bên phụ họa.
Lâm Quân Trạch cũng không biết là mình sinh hai đứa con trai hay sinh hai cái xá xíu nữa, mệt tâm quá đi mất! Anh nhẹ nhàng đẩy đẩy Đại Bảo và Nhị Bảo qua một bên.
“Ha ha ha ha ha ~” Cố Tri Ý sắp cười đến điên luôn, hai đứa nhóc này đúng là con trai ruột mà!
Cố Tri Ý trưng vẻ mặt xem kịch vui mà nhìn Lâm Quân Trạch, Tam Bảo thì ngồi một bên vừa kêu a a a vừa vỗ vỗ bàn tay nhỏ cổ vũ.
Nhị Bảo vẫn chưa từ bỏ ý định mà lại bò lên trên người Lâm Quân Trạch rồi hôn anh bẹp bẹp hai cái, hôn xong còn bình luận: “Ba cứng quá đi mất!”
Đại Bảo vừa đẩy Nhị Bảo ra vừa nói: “Để anh thử xem sao.” Sau đó chu mỏ lên hôn Lâm Quân Trạch một cái, “Bẹp!”
Hôn xong, cậu bé cũng trở mặt ngay, “Cứng quá đi mất thôi, không thèm hôn ba nữa đâu!”
Mấy thao tác này trực tiếp chọc cho Cố Tri Ý cười đến không thở được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-353.html.]
Lâm Quân Trạch vừa mới đắm chìm trong cảnh tượng tốt đẹp con trai hôn người cha yêu dấu thì đã bị lời này của hai đứa nhóc đánh nát, anh trưng vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc mà nằm ở trên giường. Mấy đứa nhóc này hoàn toàn không hiểu anh gì hết!
Sau khi làm ầm ĩ một lúc lâu thì cuối cùng trong phòng cũng dần dần yên tĩnh lại. Khi mấy đứa nhỏ đã ngủ say, người nào đó lại bắt đầu không đứng đắn. Mong mọi người thông cảm một chút, lâu rồi không được ăn thịt mà thấy thịt chạy quanh mình thì có thể nhịn được mới là lạ.
“Anh làm gì thế? Bọn nhóc còn đang ngủ bên cạnh đấy?” Không phải là Cố Trị Ý không muốn làm gì kia nhưng mấy đứa nhỏ đều đang ngủ trong phòng, nghĩ thế nào cũng đều thấy xấu hổ hết.
Lâm Quân Trạch tỏ vẻ: À à, hiểu rồi!!! Vì thế, anh trực tiếp bế Cố Tri Ý lên đi qua một gian phòng khác.
Cố Trì Ý: Ai da! Cô đâu có ý tứ này đâu!!
Trực tiếp để ba nhãi con ngủ trong phòng, Lâm Quân Trạch cứ như vậy mà bế Cố Tri Ý đi mất.
Căn phòng bên kia đã được Cố Tri Ý quét tước dọn dẹp sạch sẽ để hai ngày này cho bọn nhóc Đại Bảo vào đi ngủ, ai ngờ lại có lợi cho người nào đó.
Sau khi lăn qua lộn lại mấy lần thì người nào đó cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, còn Cố Tri Ý lại như con cá mặn không muốn nhúc nhích một chút nào hết. Cũng may Lâm Quân Trạch vẫn còn có một chút lương tâm mà đun nước cho Cố Trị Ý tắm rửa qua, còn về việc tắm rửa như thế nào thì......
Khụ khụ, xin phép cắt bớt mấy trăm chữ ở đoạn này. Bởi vì xét duyệt quá nghiêm nên tác giả chỉ có thể từ bỏ, mọi người tự dùng trí tưởng tượng phong phú của mình đi nha!
Chờ đến khi Lâm Quân Trạch bế Cố Tri Ý lên trên giường thì cô đã ngủ mất, anh tiến lên hôn hôn thêm vài cái rồi ôm mới vợ mình ngủ.
Đêm qua Tam Bảo cũng được bế qua đây cùng, dù sao hai người cũng sợ buổi tối bé sẽ khóc. Chẳng qua sau khi bế qua thì Cố Tri Ý cho Tam Bảo vào trong không gian luôn, Mông Mông sẽ có cách dỗ dành và trông nom Tam Bảo. Đó là lần đầu tiên Lâm Quân Trạch nhìn thấy cảnh này nên vô cùng kinh ngạc, thế nhưng anh cũng không hỏi gì hết.
Buổi sáng thức dậy, Lâm Quân Trạch đi ra ngoài vệ sinh cá nhân rồi nấu bữa sáng trước. Đại Bảo và Nhị Bảo ngủ dậy thấy ba mẹ và Tam Bảo đều không có trong phòng thì nhanh chóng tự mặc xong quần áo rồi chạy khắp nhà để tìm kiếm, vừa chạy vừa lớn giọng kêu:
“Mẹ ơi mẹ, mọi người đi đâu hết rồi?”