Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 352

Cập nhật lúc: 2024-12-18 20:30:35
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đây là cô vợ ở quê quán của Lâm phó đoàn trưởng đấy à?” Có một người khác lên tiếng hỏi.

“Đúng vậy, không phải mọi người đều nói là quan hệ giữa Lâm phó đoàn trưởng và vợ cậu ấy không ra gì à? Sao bây giờ lại đưa tới quân đội ở rồi?”

“Thế thì chị không hiểu rồi. Người phụ nữ này ấy à, những bản lĩnh khác thì không có nhưng bản lĩnh quyến rũ đàn ông thì thực sự là cực kỳ cao tay.” Người phụ nữ ghen ghét mà mở miệng nói chuyện đầu tiên, cũng chính là Ngô Yến mang vẻ mặt khinh thường mà nói.

Chính vì vậy, bởi vì Cố Tri Ý mà những người phụ nữ vốn dĩ định về nhà này lại bắt đầu rầm rì tám chuyện.

Cố Tri Ý cũng không biết về những chuyện đó, lúc này cô đang đứng trong sân nhà Trần Nguyệt Hương đưa cái bát to trong tay qua:

“Chị dâu Nguyệt Hương, đây, chị nếm thử món kho bên kia của bọn em đi. Lần này em kho khá lâu nên cũng rất ngon miệng, buổi tối chị lấy ra cho Trịnh đoàn trưởng và mấy đứa nhỏ ăn cùng với cơm nhé.”

“Ai da, đã nói rồi mà sao em vẫn khách khí như vậy thế hả?” Tuy nói vậy nhưng Trần Nguyệt Hương vẫn vươn tay ra nhận lấy cái bát.

Vừa mở nắp đậy bên trên thì mùi hương thơm nức nồng đậm lập tức tỏa ra, chị lập tức kinh ngạc nhìn Cố Trị Ý: “Em dâu à, em làm món này như thế nào vậy? Sao mùi hương lại thơm thế? Chị mới ngửi thôi mà cũng đã cảm thấy đêm nay có thể ăn thêm mấy bát cơm rồi!”

“Chị dâu quá khen rồi. Đây là phương pháp làm thịt kho đặc biệt của quê em, chỉ cần xử lý đại tràng sạch sẽ thì hương vị cũng không hề kém gì thịt heo đâu.”

“Được, vậy chị dâu mặt dày mà nhận lấy vậy.” Trần Nguyệt Hương cũng không khách khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-352.html.]

“Ài, chị khách khí làm gì? Chị không cần vội đâu, bát thì ngày mai đưa lại cho em là được.” Cố Tri Ý nói xong, đang chuẩn bị đi về thì bị chị giữ lại.

Trần Nguyệt Hương trực tiếp đi vào phòng bếp lấy ra cái bát khác để đổ đại tràng kho vào, sau đó rửa cái bát kia sạch sẽ rồi mới mang ra đưa cho Cố Tri Ý, lúc đi ra thì trong tay chị còn cầm theo mấy cái xúc xích xông khói, trêu đùa: “Để em chờ lâu rồi, đây, em cầm bát về đi. Còn nữa, đây là xúc xích xông khói mà chị tự làm, em mang về nếm thử đi. Nếu người trong nhà mà thích ăn đại tràng kho này thì hôm nào chị dâu phải mặt dày đi qua chỗ em xin phương pháp làm mới được!”

“Được ạ, bảo đảm mọi người chỉ ăn một lần là sẽ yêu thích ngay.” Cố Tri Ý vẫn rất có tin tưởng vào tay nghề nấu ăn của mình.

Sau khi cảm ơn Trần Nguyệt Hương, cô cầm theo mấy cái xúc xích mà chị cho về nhà.

DTV

Vào buổi tối hôm đó, bữa tối của gia đình Cố Tri Ý bên này cũng rất phong phú. Cũng may là nhà của các hộ gia đình ở đây đều cách nhau kha khá, hơn nữa mọi người đều đóng cửa lại và đặc biệt là Cố Tri Ý thường lấy đồ ăn từ trong không gian ra nên mùi hương sẽ không quá nồng, chỉ cần đóng cửa sổ lại thì chỉ có nhà mình mới biết hôm nay ăn gì.

Còn về Đại Bảo và Nhị Bảo, lúc còn ở thôn Phúc Lâm thì cô cũng đã dặn cả hai anh em là trong nhà ăn thứ gì cũng không thể tùy tiện nói với người bên ngoài rồi. Tuy cả hai không hiểu tại sao phải làm như vậy, mỗi khi một đứa ngẫu nhiên muốn khoe ra thì đều bị đứa còn lại ngăn cản cho nên vẫn chưa nói ra được lần nào. Đối với điểm này thì Cố Tri Ý cũng tương đối hài lòng.

Thời tiết bên này rất lạnh nên không phải ngày nào cũng đều tắm rửa được, tối hôm nay cả nhà cô chỉ lau qua người rồi lên giường chuẩn bị ngủ.

Đêm nay, lúc cả nhà đều đang nằm trên giường thì Nhị Bảo bỗng nhiên bò lên trên người Lâm Quân Trạch, nhìn thẳng vào mắt anh rồi nghiêm túc hỏi: “Ba ơi, con thương lượng với ba chuyện này được không?”

Cố Tri Ý nghe vậy thì khó hiểu mà nhìn qua, Lâm Quân Trạch cũng không hiểu ra sao mà nhìn cậu bé, “Hửm?”

“Chuyện là, chuyện là ba có thể đừng hôn mẹ mãi như vậy được không?” Nhị Bảo hỏi.

Cố Tri Ý: “Phụt!!!” Đây tuyệt đối là bạo kích đến từ con trai, thật ra Cố Tri Ý cũng rất muốn biết Lâm Quân Trạch sẽ trả lời như thế nào?

Loading...