“Phải lượng sức mà làm, thật ngốc!” Đại Bảo ghét bỏ em trai mình hằng ngày.
Cố Tri Ý đỡ trán, con trai ngốc, cả nhà cũng coi như có mỗi con.
Nhưng mà cô cũng không quấy rầy bọn nhỏ chơi đùa. Anh em cãi nhau ầm ĩ từ khi còn nhỏ không phải chuyên bình thường ư?
Nghĩ cũng đã tới giờ Lâm Quân Trạch trở về cô liền đi vào phòng bếp bưng đồ ăn đi vào trong căn phòng này. Mới vừa bưng một món ăn lên thì Lâm Quân Trạch đã trở về, vừa vào nhà đã thấy Cố Tri Ý nấu xong cơm.
Anh đi rửa sạch tay xong tới bưng thức ăn giúp Cố Tri Ý.
Lúc mới vào cửa còn không quên hôn trộm một cái.
Vừa vặn bị Nhị Bảo thấy, nhóc lấy hai tay bưng kín đôi mắt, lớn tiếng nói: “Ba ba, ngượng ngùng quá!”
Đại Bảo quay đầu lại không thấy được bất cứ cái gì cho nên vẻ mặt vô cùng mờ mịt. Nhìn qua nhìn lại, thật sự không biết ba mình lại làm cái gì?
Nhị Bảo ghé sát vào Tai Đại Bảo, nói thầm. Nhưng mà tiếng nói thầm phát ra là cái loại mà tất cả mọi người đều có thể nghe thấy được. Cố tình chính bản thân nhóc lại cảm thấy mình đã nói rất nhỏ rồi.
“Đại Bảo, em nói với anh, vừa rồi ba hôn mẹ, ngại quá.” Nhị Bảo “nhỏ giọng” nói.
Đại Bảo gật gật đầu, ngày nào ba ba cũng không biết xấu hổ.
Hai người đều dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái này nhìn Lâm Quân Trạch, nhìn tới kẻ làm ba như Lâm Quân Trạch cũng có chút ngượng ngùng.
DTV
“Hai thằng nhóc thối còn không rửa tay đi ăn cơm?” Biện pháp trực tiếp nhất đó là:
Nói sang chuyện khác!
Ừm, tuy rằng rất cũ kỹ nhưng Lâm Quân Trạch cảm thấy chỉ cần có tác dụng là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-348.html.]
“Vâng, chúng con rửa xong rồi.” Thật tiếng là hai thằng nhóc không bị anh gạt cho qua chuyện.
“Đúng đó, ba ba thối.” Nhị Bảo gật gật đầu.
Càng buồn cười hơn chính là Tam Bảo đang nằm ở trên giường bỗng dưng miệng phun ra một câu: “Bánh.”
“Phụt!” Cố Tri Ý sắp cười tới chết.
Mấy thằng nhóc này đúng là anh em ruột, đều là tới để hố cha.
Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ nhìn cả nhà mình, cảm thấy được chính mình sắp gặp phải nguy cơ về địa vị gia đình.
Vào lúc ăn cơm giữa trưa, ba cha con đều ăn đến no căng. Ngày thường thường xuyên được ăn nên không cảm thấy gì, lâu như vậy mới được ăn cơm và cả những món ăn cả sắc hương vị đều đầy đủ như vậy thì làm gì có ai có thể nhịn được mà không ăn no căng cơ chứ?
Cố Tri Ý cũng không để Lâm Quân Trạch thu dọn mà tự mình thu lại bát đũa rồi trực tiếp ném vào trong không gian.
Bởi vì giữa trưa Lâm Quân Trạch đều sẽ có thời gian nghỉ trưa cho nên sau khi ăn xong và nghỉ ngơi một lúc, cả nhà đều đi vào phòng nghỉ trưa.
Ngủ trưa dậy, Đại Bảo và Nhị Bảo lại đi làm quen với các đồng bọn mới, còn Cố Tại Ý thì ở nhà trông Tam Bảo. Cố Tri Ý cũng muốn tìm cơ hội để đi tới chợ đen bên kia thăm dò đường nữa, dù sao thì mình vẫn phải sống ở bên này trong một khoảng thời gian rất dài.
Chẳng qua, khi nói đến cái này thì Cố Tri Ý lại nhớ tới chuyện trước đây từng nói với Mông Mông, “Mông Mông, bây giờ giúp tao mở ra cái cổng năng dịch chuyển kia đi.” Mấy ngày nay bởi vì chuyện của Tam Bảo nên Cố Tri Ý đã quên mất chuyện này.
“Được, chủ nhân chắc chắn muốn tiêu phí 50 vạn không gian tệ để mua sắm công năng dịch chuyển của không gian chứ?” âm thanh máy móc của Mông Mông vang lên nhằm hỏi lại để xác định một lần cuối cùng.
“Chắc chắn!”
“Được, đang mở công năng, môn chủ nhân chờ đợi trong giây lát!”
Không bao lâu sau, âm thanh máy móc của Mông Mông lại vang lên một lần nữa: “Mở công năng hoàn tất! Hệ thống đã khấu trừ 50 vạn không gian tệ hiện tại không gian tệ của chủ nhân còn lại 60 vạn, mong cô hãy sử dụng hợp lý!”
Cố Tri Ý nghe thấy gần hai trăm vạn không gian tệ của mình đã tiêu gần hết thì trong lòng có chút đau xót, chẳng qua khi nghĩ việc này là vì Tam Bảo thì cô cũng không còn quá đau lòng nữa mà bắt đầu chuẩn bị dùng ý thức để thử thao tác dịch chuyển.