Tam Bảo ngủ cũng coi như tiện cho Cố Tri Ý.
Trước lấy tinh bột ra để tẩy sạch đại tràng một chút, bên kia đã chuẩn bị xong đồ trần qua.
Trong siêu thị có cả mấy thứ này, còn dùng túi lưới bọc lại cho nên trực tiếp ném vào trong nước nấu là được.
Cố Tri Ý còn cố ý cầm trong không gian ra một cái nồi to, mà ngày hôm qua Lâm Quân Trạch cũng mới mang về một cái nồi xào rau và một cái nồi nấu nước.
Đặt nồi lên trên lò than, nấu nước, cho hương liệu, sau đó lại lấy cái đại tràng vừa dùng bột để bóp ra rửa sạch sẽ hoàn toàn.
Cũng không cần thiết phải rửa đại tràng sạch sẽ mà có thể bỏ trực tiếp vào bên trong.
Cơm trưa vẫn ăn cơm gạo trắng, xào một chút khoai tây và thịt là được. Nghĩ tới đã vài ngày không ăn canh nên nấu một nồi canh xương sườn bắp.
Hai đưa Đại Bảo và nhị Bảo về tới nhà không nghĩ tới đã ngửi thấy mùi hưởng rồi, mùi hương mê người này đúng là cơm mẹ nấu không thể sai được.
Hai người hưng phấn chạy vào trong bếp quả nhiên nhìn thấy Cố Tri Ý đang bận việc, hai người kinh ngạc chạy qua đó, còn vô cùng ăn ý, mỗi người ôm lấy một chân Cố Tri Ý.
“Làm gì đấy?” Cố Tri Ý đột nhiên bị hai cái vật trang sức bám trên chân thì tức giận hỏi.
“Mẹ ơi, mẹ thật tốt quá.” Đại Bảo nịnh nọt.
Đại Bảo nịnh xong thì tới Nhị Bảo nịnh.
“Mẹ ơi, mẹ là người mẹ tốt nhất trên thế giới đó ~”
Cố Tri Ý: Ha hả ~ cũng không cần!
“Được, vậy người mẹ tốt nhất trên thế giới có thể làm ơn hai đứa buông mẹ ra trước được không?”
DTV
“Được!” Hai người cũng chỉ mới đến có hai ngày, cũng không biết học được ở đâu mà kính một cái lễ không được đứng đắn lắm với Cố Tri Ý.
Khiến cho Cố Tri Ý cảm thấy vô cùng buồn cười, nhưng mà hai người vẫn đi rửa tay trước sau đó lại về phòng. Vào phòng không thấy Tam Bảo đâu thì lại vòng trở về.
“Mẹ ơi, em trai đâu ạ?”
Cố Tri Ý mới vừa ôm Tam Bảo từ trong không gian ra, cô đáp: “Không phải là ở chỗ mẹ đây à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-347.html.]
Nhị Bảo sờ sờ đầu: “Rõ ràng vừa rồi không thấy em trai đâu mà?”
“Đó khẳng định là do chúng ta không nhìn thấy được.”
Ừm, Đại Bảo là bảo bảo đã trưởng thành.
Người làm mẹ như Cố Tri Ý còn chưa nói gì cậu nhóc đã nói thay cho Cố Tri Ý. Cố Tri Ý bỏ Tam Bảo vào trong phòng sau đó cũng đi ra ngoài bận việc tiếp. Chờ khi cô vội xong rồi đi vào trong nhà thì thấy ba anh em đang chơi với nhau.
Đại Bảo đột nhiên lôi kéo Cố Trị Ý, tò mò hỏi: “Mẹ ơi, anh Thao Thao nói cha con là anh hùng, về sau con cũng muốn làm anh hùng giống như cha.”
“Các con biết anh hùng là cái gì không?” Cố Tri Ý hỏi.
Nhị Bảo nhấc tay: “Mẹ ơi, con biết, giống như trong câu chuyện cảnh sát mèo đen mà mẹ đã từng kể cho chúng con nghe, anh ta chính là anh hùng.”
Cố Tri Ý gật đầu tỏ vẻ tán thành.
“Nhưng mà...” Cố Tri Ý để hai đứa nghiêm chỉnh lên sau đó cô nghiêm túc nói với bọn họ: “Nhưng mà mẹ cho rằng như thế này, ví dụ như hôm nay các con chỉ cần giúp đỡ các bạn nhỏ khác thì ở trong lòng mẹ các con chính là anh hùng.”
Hai đứa Đại Bảo và Nhị Bảo nghiêng đầu tự hỏi.
Nhị Bảo đột nhiên hỏi: “Vậy mẹ ơi, con vừa mới giúp mẹ trông em trai, Nhị Bảo là anh hùng của mẹ sao?”
“Đúng rồi, ở trong lòng mẹ thì Nhị Bảo chính là một anh hùng đó.” Cố Tri Ý sờ sờ đầu hai đứa rồi nói.
“Vậy mẹ ơi, con cũng là anh hùng ạ?” Đại Bảo hỏi.
“Ừm, Đại Bảo cũng là anh hùng nhỏ.”
Hai người được câu trả lời khẳng định của Cố Tri Ý thì mừng tới nhảy dựng lên.
“A a a, em cũng là anh hùng rồi.”
Cố Tri Ý cũng không quấy rầy hai đứa, chờ hai đứa hét xong rồi thì mới nói: “Nhưng mà ấy, anh hùng nhỏ của chúng ta gặp phải chuyện mình không giải quyết được cũng không được cậy mạnh nghe chưa?”
Hai đứa gật đầu, Nhị Bảo nói: “Mẹ ơi, con biết rồi đây là thứ mà mẹ nói với chúng con, phải lượng lượng cái gì đó?”
Điểm hỏng nhất của Nhị Bảo vĩnh viễn là thành ngữ!