Thật ra chính bản thân Trần Nguyệt Hương cũng là người thành phố nhưng chị lại không hề có tính khinh thường người nhà quê gì đó, bởi vì dù sao Trịnh Quang Huy cũng là người nông thôn tới, nếu như trướng mắt người nông thôn thì lúc trước đã không đi tìm anh ấy.
Quê quán Trịnh Quang Huy ở nông thôn, bên trên còn có hai người anh trai gánh vác mẹ già dưỡng lão. Bên này chỉ việc mỗi tháng gửi về chút tiền cho mẹ dưỡng già, cho nên Trịnh Quang Huy vẫn tương đối nhẹ nhàng. Không có chuyên mẫu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu.
Tới lúc sinh con cũng là nhà mẹ đẻ mình tới chăm sóc. Cho nên nói tóm lại thì Trần Nguyệt Hương vẫn thuộc về dạng tương đối may mắn.
Mà mấy người chị nói với Cố Tri Ý thì Cố Tri Ý cũng yên lặng ghi nhớ lại.
Tam Bảo cứ như vậy được địu trên lưng Cố Tri Ý, cũng không khóc không nháo, chỉ để lộ đôi mắt ra bên ngoài tò mò nhìn xung quanh.
Hai người đi mất khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ mới đến Cung Tiêu Xã. Xung quanh thật ra rất rộng mở, Trần Nguyệt Hương chỉ về một phía cho Cố Tri Ý, nói: “Nếu như em muốn đi tới bưu cục thì đi hướng này, cứ đi thẳng là có thể thấy được. Bên kia thì có một cái xưởng sắt thép, bên cạnh cũng có một khu nhà ở tập thể.”
Nói xong lại vô cùng thần bí kề sát vào tai Cố Tri Ý, nói: “Nếu như em muốn mua chút đồ mới hiếm thì em đi quá sớm một chút, bên đó có hàng.”
Nháy mắt Cố Tri Ý đã hiểu, vốn đang nghĩ khi nào bản thân mình đi xung quanh nhìn xem sao, không nghĩ tới chị dâu đã nói cùng với cô.
Như vậy cũng tránh cho cô phải luống cuống một mình. Gật gật đầu xong hai người đi vào trong. Lúc này cũng đã tương đối trễ nên khu thực phẩm đã bị quét sạch. Chỉ còn lại có một bộ đại tràng.
“Em gái, có muốn lấy đại tràng không, nếu muốn thì bán rẻ cho em.” Người phục vụ tiếp đón.
Cố Tri Ý thấy chẳng có gì để mua nên cũng chuẩn bị lấy một chút đại tràng về, cho nên Cố Tri Ý cũng không từ chối, lấy giá tiền một mao mua toàn bộ một cái đại tràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-346.html.]
“Cái thứ này khó rửa sạch lắm.” Trần Nguyệt Hương thấy Cố Tri Ý mua một bộ đại tràng không khỏi nhắc nhở.
“Đúng là khó rửa sạch thật nhưng mà hương vị lại không tồi, giữa trưa em làm xong đưa chút cho chị dâu nếm thử.” Cố Trì Ý cười nói.
“Ôi trời, không cần không cần, trong nhà chị không ai thích ăn thứ này cả, em đừng có lãng phí.”
Trần Nguyệt Hương đúng là đã từng chứng kiến tay nghề của Cố Tri Ý nhưng chị cũng không muốn lấy đồ vật của người ta.
Thời buổi này nhà ai có mấy đứa trẻ mà cuộc sống không căng thẳng?
Cố Tri Ý cũng chưa nói cái gì, vốn định mua đồ ăn thôi nhưng mà không có nên mua thêm chút đồ dùng sinh hoạt.
Nhưng mà số khăn lông này không phải thô ráp bình thường thôi đâu, chính mình vẫn nên dùng đồ trong không gian thôi. Nhưng mà vải thì nên mua thêm một chút, còn mua cái bình nước ấm rồi thì không mua thêm gì nữa.
Trần Nguyệt Hương thì mua một chại nước tương xong còn mua thêm ít kim chỉ, rốt cuộc trong nhà có mấy đứa trẻ con nên kim chỉ dùng rất nhanh hết. Ngày nào cũng cần phải khâu khâu vá vá.
DTV
Trên đường trở về Trần Nguyệt Hương nói: “Đúng rồi, không phải trong sân nhà em có khu đất trống sao? Chờ khi thời tiết chuyển ấm hơn chút thì chị cho em ít hạt giống, em ở nhà cũng có thể tự mình trồng chút rau ăn. Trong khoảng thời gian này nhà cũng không có cái gì ăn, ngoài vườn thì toàn là cải trắng, nếu em muốn ăn cứ việc tới mà hái.”
Thật ra Cố Tri Ý không hề nghĩ tới chị lại chu đáo như vậy, cô lập tức đồng ý.
Nghĩ tới lúc trở về đưa ít đại tràng cho chị ấy.
Về tới nơi hai người tạm biệt rồi Cố Tri Ý đi về nhà mình. Tam Bảo đã ngủ nhưng mà Cố Tri Ý vẫn bỏ thằng bé vào không gian, vừa vặn trong không gian còn có giường ru ngủ cho trẻ con.