Chờ Cố Tri Ý thu thập xong thì hai người bọn họ lại đi ra ngoài chơi. Hai người vừa mới tới cho nên tràn ngập tò mò với mọi thứ xung quanh mà Cố Tri Ý cũng không ngăn đón.
Cố Tri Ý dọn dẹp trong nhà cho hợp quy tắc một chút, cũng không có việc gì nhiều.
Ngày hôm qua Lâm Quân Trạch mua một ít đồ về đặt hết ở trong bếp. Mua một cái nồi sắt to, một ít bột mì và dầu, kỳ thật trong không gian của chính mình vẫn còn có rất nhiều.
Cố Tri Ý sắp xếp lại hết tất cả những thứ này sau đó lại lấy chút từ trong không gian của mình ra ngoài.
Trong viện phải chuẩn bị một ít củi lửa, những nhà ở tầng lầu nơi đó hiện tại cơ bản đều dùng than để đun. Trong bộ đội có than nhưng cần phải mua, có người thân ở bên trong này nên cũng không có đắt đỏ gì lắm.
Ngày hôm qua lúc Cố Tri Ý mới tới có nghe Cương Tử nói gần đây có Cung Tiêu Xã nhưng đại khái là do chưa quen thuộc đường, cho nên Cố Tri Ý thu thập xong xuôi chuẩn bị đi tới nhà Trần Nguyệt Hương hỏi thăm một chút.
Lần này thì cửa không có đóng, Cố Tri Ý gõ cửa xong thì đi vào, đứng ngoài sân gọi: “Chị Nguyệt Hương, chị ở nhà không?”
“Ai vậy, có ở, em Lâm đúng không? Ở trong nhà đây.”
Tiếng Trần Nguyệt Hương truyền ra từ trong phòng. Cố Trị Ý ôm Tam Bảo đi thẳng vào trong.
“Em dâu à, có chuyện gì sao?
DTV
“Chị ạ, chuyện là như thế này, em muốn đi tới Cung Tiêu Xã gần đây xem sao nhưng mà vẫn chưa quen biết đường cho nên mới nghĩ tới đây để hỏi chị một chút.”
Trần Nguyệt Hương đang ngồi vá quần áo cho mấy đứa trẻ trong nhà nghe Cố Tri Ý nói như vậy thì lên tiếng: “Vừa khéo trong nhà hết nước tương, chị đi cùng với em đi, để em cũng làm quen với đường một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-345.html.]
Trần Nguyệt Hương buông kim chỉ xuống rồi đi vào trong bếp cầm rổ còn cầm thêm cái chai nước tương liền chuẩn bị dẫn Cố Trị Ý ra khỏi nhà. Chỉ là đại khái vận khí của hai người không tốt nến vừa mới ra khỏi cửa nhà đã nghe thấy tiếng khóc của trẻ con nhà bên cạnh cùng với cả tiếng cãi nhau.
Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái sau đó đều lựa chọn không quan tâm tới bên kia làm bộ vừa nói vừa cười cùng nhau đi ra cửa.
Chờ đi cách một đoạn khu tập thể rất xa, Trần Nguyệt Hương mới một lời khó nói hết mà nhìn Cố Tri Ý. Chị nhỏ giọng nói: “Chuyện này nhà Lưu doanh trưởng không ngừng nghỉ một ngày nào, em cũng không cần phải quản chuyện của Khâu Phương Mai. Em nói xem bản thân cô ấy không tự mạnh mẽ lên chẳng lẽ còn nhờ cậy vào đám hàng xóm chúng ta làm chủ cho cô ấy ư? Cả ngày lúc nào cũng kiếm chuyện, không đề cập tới cũng thế.”
Cố Tri Ý gật gật đầu tỏ vẻ cô đã biết.
Kế tiếp thì hai người không nói chuyện này nữa, Cố Tri Ý dùng vải địu Tam Bảo lên lưng như vậy thì hai tay không cần phải mệt.
Trần Nguyệt Hương cũng phổ cập kiến thức cho cô biết một chút về chuyện kỳ ba của người nhà hàng xóm. Thật ra người ở nơi này phần lớn đều là người nông thôn tới đây nhưng cũng có một số thành phần là dân nông thôn đi tham gia quân ngũ sau đó cưới được con gái thành phố.
Đừng nhìn khu tập thể này đều là quân tẩu, nhưng nơi này vẫn chia bè kết phái thành nhóm nhỏ. Ví dụ như quân tẩu trong thành phố thì trướng mắt nhóm quân tàu tới từ nông thôn, cảm thấy không có mặt mũi. Mà từ nông thôn tới thì sao, cũng không quen nhìn mấy tiểu thư trong thành phố.
Bởi vì hoàn cảnh sống bất đồng cho nên không có đề tài chung để nói, cũng không chơi chung được với nhau.
Thật ra Cố Tri Ý hiểu biết điều này, cũng giống như cách phân chia học tra học bá trong một lớp.
Loại tình huống này ở trong quân đội cũng thật bình thường.
Gật gật đầu sau đó nghe tới Trần Nguyệt Hương nói những người nào tốt để chơi cùng. Những người nào nói chuyện tương đối dễ, ngày thường có thể đi lại với nhau nhiều một chút.
Cố Tri Ý cũng có lý giải đại khái đối với những người này.