Lâm Quân Trạch lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra...Thịt chạy.
Cuối cùng đương nhiên là người nào đó ngay cả canh thịt cũng không ăn được, hai mắt nhìn chằm chằm nóc nhà, nghĩ trăm lần cũng không ra lý do.
Cố Tri Ý mới không thèm quản anh, tự mình ngủ say.
Hôm nay bận việc một ngày, cũng chẳng còn tâm tư gì mà giao lưu tình cảm với anh nữa.
Lâm Quân Trạch suy nghĩ nửa đêm, mới nghĩ thông suốt, có thể là vợ quá mệt mỏi, mới từ chối anh. Chắc chắn không phải mi lực của anh giảm xuống.
Ừ, chắc chắn là như thế.
Sau khi thành công tự thuyết phục mình, anh ôm Cố Tri Ý cũng ngủ say.
Không có gì bất ngờ xảy ra thì nửa đêm Tam Bảo vẫn bắt đầu khóc nỉ non. Được ông ba Lâm Quân Trạch này bế lên, Cố Tri Ý vẫn cứ yên tâm ngủ say.
Bây giờ Tam Bảo đã rất quen thuộc với ông ba này, khi Lâm Quân Trạch ôm cậu nhóc thì vẫn nhận ra được.
Dỗ dành một hồi rồi đặt ở bên người Cố Tri Ý cho b.ú sữa một lần nữa. Lại yên tâm ngủ.
Buổi sáng Lâm Quân Trạch dậy từ sớm, đi nhà ăn mua bữa sáng, mặc quân trang vào liền chuẩn bị ra khỏi nhà.
Cố Tri Ý là bị tiếng kẻng rời giường của bộ đội đánh thức, đừng nói, đúng là rất có đặc sắc của bộ đội.
Khi tỉnh lại vừa vặn nhìn thấy Lâm Quân Trạch mặc bộ quân phục này, đột nhiên cảm thấy hôm nay anh không giống ngày thường.
Lúc trước tuy rằng cũng đã từng nhìn thấy anh đang mặc quần áo những là hôm nay thật sự lại có một cảm giác rất đặc biệt.
Khi Lâm Quân Trạch quay đầu lại cũng nhìn thấy vợ mình đang nhìn chằm chằm vào mình.
Lập tức đi tới bên cạnh giường đất, cong lưng, chụt mấy cái lên môi Cố Trị Ý.
“Làm gì, em còn chưa đánh răng đâu?”
Cố Tri Ý phản ứng lại thấy mình nhìn anh đến ngây người, liền thấy Lâm Quân Trạch đã hôn lên.
“Không sao, vợ thơm lắm, em ngủ thêm lúc nữa đi, anh đi mua bữa sáng cho các em, hôm nay anh phải đi làm, em ở nhà ngoan nhé.”
Nói xong câu giống như dỗ dành con nít, Lâm Quân Trạch liền cầm mũ đi ra ngoài.
Cố Tri Ý nhỏ giọng nói thầm: “Cái gì vậy, còn coi em như con nít không bằng.”
Nhưng mà trong lòng vẫn cảm thấy ngọt ngào. Lại nằm xuống gọi Tam Bảo dậy.
Sau khi Lâm Quân Trạch mang bữa sáng về, liền ra khỏi nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-344.html.]
Cả nhà cũng bắt đầu rời giường rửa mặt, ăn cơm sáng. Bên này bữa sáng chính là cháo ngũ cốc, lương thực phụ.
Đại Bảo và Nhị Bảo cũng không kén ăn, cho cái gì thì ăn cái đó.
Người một nhà liền ở trong tiếng thao luyện bên ngoài ăn bữa sáng đầu tiên khi ở bộ đội.
Chẳng qua sau khi ăn cơm sáng xong, Nhị Bảo lại dùng vẻ mặt rối rắm nhìn Cố Tri Ý.
“Làm sao vây? Nhị Bảo.” Cố Tri Ý hỏi.
“Mẹ ơi, mẹ có thể đừng lười biếng nữa được không?”
Cố Tri Ý:???
Mẹ đã làm cái gì?
“Đã lâu mẹ không nấu cơm rồi, con nhớ cơm mẹ nấu.” Nhị Bảo còn không quên vuốt m.ô.n.g ngựa cho Cố Tri Ý.
Nguyên nhân là đây sao?
Ý muốn nói vẫn là mẹ làm cơm ăn ngon.
Cơm trên xe lửa cũng ăn gần nửa tháng, Đại Bảo và Nhị Bảo tỏ vẻ nhớ cơm mẹ làm.
“Mẹ cảm thấy cơm nhà ăn nấu cũng khá tốt mà, chẳng lẽ Nhị Bảo hy vọng mỗi ngày mẹ đều mệt như vậy sao?”
Đại Bảo và Nhị Bảo cùng nhau lắc đầu.
Đại Bảo: “Nhưng mà, nhưng mà chúng con rất muốn ăn cơm mẹ nấu thì làm sao bây giờ?”
Nhị Bảo nghiêng nghiêng đầu, rồi sau đó dường như ra quyết định trọng đại gì. Nói: “Vậy thì không làm vẫn tốt hơn. Mẹ không phải quá vất vả, nhưng mà, mẹ ngẫu nhiên nấu cơm một lần thì được chứ?”
Nhị Bảo đau lòng mẹ, nhưng vẫn không quên tranh thủ phúc lợi cho mình.
“Được, vậy sau này chúng ta quyết định như vậy.” Cố Tri Ý sờ sờ đầu hai cậu nhóc liền đi thu dọn chén đũa.
Sau khi Cố Tri Ý đi rồi. Đại Bảo nhìn Nhị Bảo, nói: “Em trai thúi, em có thể để ba nấu cơm mà.”
DTV
Đại Bảo hố cha!
“Nhưng mà, em nghe anh Thao nói trong nhà đều là mẹ nấu cơm.” Nhị Bảo nói.
“Ba cũng có thể nấu, lần sau chúng ta bảo ba nấu cơm là được rồi, như vậy mẹ cũng không phải mệt mỏi như vậy nữa.”
Đại Bảo rất sung sướng bàn bạc xong xuôi với Nhị Bảo.