Mấy đứa nhóc ở cùng nhau thật ra lại rất nhanh đã trở nên quen thuộc.
Đại Bảo và Nhị Bảo càng là nắm giữ kỹ xảo xã giao.
Bách bảo trong túi, tùy tiện móc ra một chút kẹo, mấy đứa nhóc lập tức trở nên thân thiện.
Nghĩ đến cũng đã đến giờ chuẩn bị cơm chiều. Cố Tri Ý trở về nhà, cầm chút hàng hải sản khô, liền đi đến nhà Trịnh đoàn trưởng.
Trần Nguyệt Hương đang ở phòng bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Cố Tri Ý cầm hàng khô đi vào, nói: “Chị dâu, đây là hải sản bên kia của bọn em, đêm nay em làm một bát canh hải sản cho chị nếm thử.”
“Được đó, vậy thì chị sẽ chờ nếm thử tay nghề của em dâu.” Trần Nguyệt Hương cười đáp.
Cố Tri Ý đặt Tam Bảo ở trên giường đất nhà Trịnh đoàn trưởng, gọi hai nhóc Đại Bảo Nhị Bảo đến trông em.
Mấy đứa nhóc cũng không có ý kiến gì. vui cười vào phòng.
Cố Tri Ý hiểu Đại Bảo và Nhị Bảo, cũng rất yên tâm để cho bọn nhóc trông em, còn mình thì đi đến phòng bếp.
Mấy đứa nhóc nhìn Tam Bảo trên giường đất, đều tò mò bò lên.
Trịnh Thao cũng chính là con trai lớn của nhà Trịnh Đoàn trưởng tò mò hỏi:” Đại Bảo, đây là em trai em sao?
“Đúng vậy, đây là em trai của em và Nhị Bảo đó.” Đại Bảo kiêu ngạo.
“Em trai em đáng yêu quá.” Trịnh Giai Thanh cũng chính là con gái nhỏ của nhà Trịnh Đoàn Trưởng kinh ngạc cảm thán nói.
Mấy đứa nhóc khác cũng phụ họa.
Đứa con trai nhỏ nhất của Trịnh đoàn trưởng cũng mới 6 tuổi, nhìn thấy em trai đáng yêu như vậy, vội vàng bò lên trên giường đất. Ngồi ở bên cạnh Tam Bảo, chọc nhẹ vào gương mặt mụm múp thịt của Tam Bảo.
Đang chuẩn bị chọc lần thứ hai, bị anh trai Nhị Bảo ngăn lại.
“Không được nha, anh không rửa tay, tay bẩn thì không thể đụng vào em trai.” Nghiêm trang nói lý với người khác.
Mấy đứa nhóc đều ngốc, tại sao còn phải rửa tay chứ?
Nhị Bảo ra dáng một thầy giáo, dạy dỗ mấy anh trai chị gái còn lớn hơn cả cậu nhóc.
“Mẹ em nói, không rửa tay sẽ có khuẩn khuẩn, khuẩn khuẩn chạy lên trên người em trai thì em trai sẽ sinh bệnh, cho nên mỗi lần chơi với em trai đều phải rửa tay.”
Mặc dù không biết cậu nhóc có hiểu rõ ý của Cố Trị Ý nói hay không.
Nhưng Nhị Bảo nói ra những lời trên đã dọa mấy anh chị lớn này đến sững sốt sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-342.html.]
Thì ra còn có việc này.
Vì thế mấy đứa bé bị Nhị Bảo lừa dối một hồi như vậy, lập tức xuống giường đi rửa tay.
Mọi người chạy tới phòng bếp, bị Trần Nguyệt Hương đuổi ra ngoài.
”Làm gì đó? Làm gì đó? Vào trong phòng trông em trai đi, đừng tới đây quấy rối. “
Trịnh Thao nói: “Mẹ, chúng con muốn rửa tay.”
DTV
“Đúng đúng đúng, rửa tay tay”. Cậu nhóc Trịnh Phong cũng nhấc tay tỏ vẻ mình muốn rửa tay.
Trần Nguyệt Hương nhìn mấy đứa nhóc giống như đụng phải tà vậy, ồn ào đòi rửa tay.
Nhưng cũng không nghĩ nhiều, múc nước cho mấy đứa nhóc bắt đầu rửa sạch tay.
Mấy đứa nhóc rửa xong tay lại chạy về trong phòng.
Như này có thể yên tâm chơi với em trai.
Hắc hắc!
Tam Bảo: Bây giờ em đi còn kịp không?
Cố Tri Ý bên này chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn đều là những thứ tương đối bình thường, có một miếng thịt ba chỉ.
Còn lại chính là cải trắng.
Mùa đông ở đây cũng không có loại rau dưa gì, cải trắng cũng là loại tương đối thường thấy.
Vừa vặn Lâm Quân Trạch đã trở lại, mang tới một chút nguyên liệu nấu ăn khác.
Làm một đĩa ớt xanh xào thịt, canh hải sản, nồi to hầm, còn làm thêm mấy cái bánh bột ngô.
Tam Bảo cuối cùng vẫn không tránh được ma trảo của mấy anh chị lớn, bị đánh thức.
Nhưng mà Tam Bảo tỉnh lại cũng không khóc không nháo, còn rất nể tình mà cho mấy người một gương mặt tươi cười. Cũng hòa tan trái tim nho nhỏ của mấy anh chị lớn luôn rồi.
Đồ ăn được bưng lên bàn hết, mấy đứa nhóc cuối cùng cũng buông tha Tam Bảo. Đều rất tự giác đi rửa tay theo hai nhóc Đại Bảo.
Rửa sạch tay, Trịnh đoàn trưởng bên kia cũng đã tan tầm về đến nơi.
Cả gia đình vây quanh bàn trên giường đất, chơi chật chội, mấy đứa nhóc đều gắp đồ ăn rồi ngồi sang một bên.