Có người đi cùng, Cố Tri Ý cũng không từ chối, dù sao thì mình cũng không hiểu biết bọn họ nhiều lắm, có người quen biết dẫn đường cũng tốt.
Cũng chưa nói vài câu, Cố Tri Ý liền chuẩn bị đứng dậy đi hai nhà khác.
Nhìn Cố Tri Ý đến nhà chơi còn cầm nhiều đồ như vậy, Trần Nguyệt Hương lập tức đẩy lại nói: “Cái này em cứ mang về đi, trong nhà chị đều có, bây giờ các em vừa tới, cái gì cũng thiếu, mang về tự ăn đi.”
“Chị dâu, cũng không có đồ gì nhiều, đều là chút đặc sản mang từ nhà đến, cho mọi người nếm thử, trong nhà em vẫn còn nhiều lắm đó."
Nghe Cố Tri Ý nói như vậy, Trần Nguyệt Hương cũng không từ chối nữa, cười nhận lấy.
“Được, em dâu a, em đúng là có tâm. Vậy thì chị cũng liền nhận.” Nói xong, chị ta cất gọn đồ vật rồi mấy người liền đi ra ngoài.
Còn Đại Bảo và Nhị Bảo lại đi theo mấy đứa nhóc nhà Trần Nguyệt Hương, ở trong sân làm quen với nhau một phen.
Ba đứa bé nhà Trịnh Quang Huy, đứa lớn đã mười lăm tuổi, đứa bé thì lớn hơn vài tuổi so với mấy đứa nhóc Đại Bảo. Nhưng mà trẻ con cho dù đã bao lớn. vẫn rất dễ dàng chơi chung với nhau.
Cố Tri Ý cũng không quản, ôm Tam Bảo liền đi theo Trần Nguyệt Hương ra khỏi nhà.
Đầu tiên là đi đến nhà Trương doanh trưởng.
Nhà Trương doanh trưởng có hai đứa nhỏ, một nam một nữ, đứa bé còn rất bé, hơn một tuổi, bây giờ đang được mẹ nhóc ôm.
Khi mấy người Cố Tri Ý đến, Vợ của Trương doanh trưởng còn tò mò nhìn Cố Tri Ý vài lần. Dường như còn đang xác nhận, người nhà viện có người này hay không.
Nhưng mà lại quen biết Trần Nguyệt Hương đi ở phía sau, liền mở miệng hỏi: “Chị dâu Trần, vị này là?”
“Đây là vợ Lâm phó đoàn, tên là Cố Tri Ý.” Trần Nguyệt Hương kéo tay Cố Tri Ý, giới thiệu.
“Em dâu à, đây là vợ của Trương doanh trưởng, Ngô Mỹ Quỳnh.”
Trần Nguyệt Hương giới thiệu hai người với nhau, Cố Tri Ý cũng khách sáo gật đầu. “Xin chào chị dâu Ngô.”
“Ai, xin chào xin chào, em dâu hôm nay vừa tới phải không?” Ngô Mỹ Quỳnh tiếp đón hai người vào nhà.
DTV
“Đúng vậy, chị dâu Ngô.”
“Mấy đứa nhỏ cũng tới chứ?”
“Đều tới, bây giờ đang chạy theo mấy đứa nhỏ nhà chị dâu Trần chơi đó.”
Ngô Mỹ Quỳnh gật gật đầu, bởi vì không quen thuộc lắm, cho nên cũng không nói được mấy câu.
Cố Tri Ý đặt những đồ vật mang đến ở trên bàn trên giường đất, nói: “Chị dâu, đây là một chút đặc sản em mang từ trong nhà tới, cho mọi người nếm thử”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-341.html.]
“Ôi chao, em cũng quá khách khí. “Ngô Mỹ Quỳnh cười muốn đẩy lại.
Nhưng lúc sau vẫn nhận lấy.
Ý tứ một chút là được, Cố Tri Ý đều hiểu, nhưng thật sự vẫn không thích đẩy tới đẩy đi như vậy.
Hai người khỏi nhà Trương doanh trưởng liền sang một nhà cách vách mặt khác, cũng chính là nhà Lưu doanh trưởng mà Lâm Quân Trạch bảo cô ít tiếp xúc.
Còn chưa vào đến nhà, bên trong cũng đã rất đặc sắc.
Chuyện này làm cho hai người Cố Tri Ý vốn đang chuẩn bị gõ cửa cũng không biết là nên tiến hay là nên lui.
Nhưng mà cũng không chờ hai người nghĩ xong, cánh của trước mặt đã mở ra từ bên trong.
Lộ ra một khuôn mặt đầy nước mắt của một cô gái.
Trên mặt còn có một dấu bàn tay, có lẽ cũng không ngờ trước cửa còn có người đứng đó.
Phản ứng đầu tiên là dùng tay che khuất dấu vết bàn tay trên mặt mình.
Nhưng như vậy thật ra lại có chút giấu đầu lòi đuôi.
Dù sao thì hai người Cố Tri Ý cũng đã nhìn thấy.
Nhưng mà vì mặt mũi của người ta, hai người vẫn là lựa chọn coi như mù.
Trần Nguyệt Hương cũng giống như không nhìn thấy cô ta đang khó xử, nói: “Phương Mai à, cô đang đi đâu đó? Tôi dẫn theo vợ của Lâm phó đoàn tới nhà cỗ chào hỏi nè.”
Nói xong, liền giới thiệu với Cố Tri Ý, nói: “Em dâu Cố, đây là vợ của Lưu doanh trưởng mà chị vừa nói với em, Khâu Phương Mai"
Cố Tri Ý cũng làm bộ không nhìn thấy, gọi một câu chị dâu. Rồi sau đó đưa đồ vật đang cầm trong tay qua, nói: “Chị dâu, em mang theo một chút đặc sản trong nhà, cho mọi người nếm thử.”
Khâu Phương Mai xấu hổ dùng một bàn tay khác nhân lấy nhỏ giọng nói: “Em dâu khách sáo quá.”
Trần Nguyệt Hương nói vài câu cũng chào rồi rời đi, rốt cuộc cảnh tượng này vẫn làm người ta rất xấu hổ.
Đặc biệt là trong phòng còn truyền đến giọng nói âm dương quái khí của một người phụ nữ khác.
Cố Tri Ý nghĩ, cái người em họ mà lúc trước Lâm Quân Trạch nói không phải vẫn còn ở đây chứ?
Cũng là việc khiến cô có thêm kiến thức mới mẻ.
Nhưng mà cuối cùng cũng là chuyện nhà người khác, Cố Tri Ý cũng không nghĩ nhiều. Ôm Tam Bảo liền đi theo Trần Nguyệt Hương trở về.