Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 340

Cập nhật lúc: 2024-12-18 20:30:15
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu ném bọn Quất béo ở trong thôn thì cũng không đến mức đói chết, nhưng tóm lại vẫn không thể được thoải mái như ở cạnh người.

Bởi vì hai con mèo này đã được tẩy giun đầy đủ, cho nên cũng không lo chúng nó tiếp xúc với bọn trẻ.

Đặc biệt là sau khi Tam Bảo sinh ra. hai vợ chồng béo quất cũng không dính người giống trước kia nữa.

Thường xuyên nằm ngủ gật ở bên cạnh ổ chăn của Tam Bảo.

Khi ra khỏi nhà thì liền ném vào trong không gian, mỗi ngày chuẩn bị thức ăn cho mèo, nhiều ngày như vậy, thật vất vả mới được thả ra ngoài.

Giống như gặp lại người nhà thất lạc nhiều năm, con nào con nấy cũng dính chặt lấy mấy đứa nhóc.

Cố Tri Ý thả hai con mèo trong nhà để bọn chúng quen thuộc hoàn cảnh, liền dẫn theo mấy đứa nhóc đi ra ngoài.

Đi đến nhà Trịnh đoàn trưởng mà Lâm Quân Trạch nhắc đến trước.

Bây giờ Trần Nguyệt Hương cũng đang ở trong viên. nghe thấy tiếng gõ liền đi mở cửa.

Bởi vì lúc trước Trịnh đoàn trưởng đã dặn qua, cho nên Trần Nguyệt Hương vừa mở cửa nhìn thấy một nhà Cố Tri Ý đang đứng ở cửa cũng không cảm thấy bất ngờ.

Cười nói: “Đây là em dâu, vợ Tiểu Lâm đúng không?”

Cố Tri Ý cũng cười nói: “Đúng vậy, chị dâu, bây giờ không phải em dẫn theo mấy đứa nhóc tới làm quen sao.”

Nói xong, vỗ nhẹ vào bả vai Đại Bảo, Đại Bảo nháy mắt đã hiểu. Nhóc và Nhị Bảo cũng rất lễ phép chào hỏi: “Cháu chào Thím.”

Bởi vì trước khi ra khỏi nhà Cố Tri Ý đã dặn dò từ trước, cho nên hai cậu nhóc cũng sẽ không có vẻ thất lễ.

Vốn Trần Nguyệt Hương vẫn luôn suy nghĩ không biết Cố Tri Ý có dễ ở chung khổng, bây giờ nhìn thấy hai em dâu lễ phép trước mặt, cảm tình đối với Cố Tri Ý lại càng tốt.

Dù sao thì một người có thể dạy dỗ con mình thành người có lễ phép như vậy, chắc chắn cũng không thể kém quá được.

“Ừ, được được được, ngoan quá!.

Trần Nguyệt Hương nhìn em dâu và hai đứa Đại Bảo, Nhị Bảo phấn điêu ngọc trác, càng nhìn lại càng thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-340.html.]

Trần Nguyệt Hương bên này quan sát Cổ Tri Ý, Cố Tri Ý bên kia cũng đang quan sát chị ấy.

Trần Nguyệt Hương cũng gần 40, nhìn bề ngoài đã hơi đứng tuổi, dáng người trung bình.

Mặc một chiếc áo bông lớn, nhìn người hơi béo.

Thoạt nhìn thật ra cũng không phải người khó ở chung.

Hai người trò chuyện qua loa một chút, Trần Nguyệt Hương vội tiếp đón: “Xem chị này, chỉ lo vui mừng thôi, mau vào nhà ngồi. Vốn chị còn nghĩ muộn chút sẽ sang nhà em tìm em đó.”

Mấy người vào phòng, mới gỡ Tam Bảo đang bị quấn chặt lỏng ra một chút, lộ ra khuôn mặt nhỏ mềm mại hồng hào của Tam Bảo.

Trần Nguyệt Hương vẻ mặt hiếm lạ: “Đây là con trai út nhà em đúng không, đáng yêu quá.”

Còn có một câu Trần Nguyệt Hương chưa nói, chính là vẻ ngoài của cả nhà này không giống như người đến từ nông thôn chút nào cả.

Người thành phố có lẽ cũng chỉ được như thế đi?

“Đúng vậy, chị dâu.” Cố Tri Ý đáp.

“Nói rồi đó nha, đêm nay ăn ở nhà chị, ông Trịnh nhà chị cũng là bạn tốt với ông Lâm nhà em đó. Các em vừa tới, cũng chưa kịp chuẩn bị cái gì, coi như là đón gió tẩy trần cho các em.”

Trần Nguyệt Hương mời rất nhiệt tình, lúc trước Cố Tri Ý nghe Lâm Quân Trạch nói qua vài câu, cho nên lúc này cũng không từ chối. Liền cười nói: “Vậy cung kính không bằng tuân mệnh. Chút nữa em sẽ làm trợ thủ cho chị dâu, cũng nếm thử tay nghề nấu ăn của chị dâu nhé.”

DTV

“Ôi dào, không cần không cần, em cứ chăm mấy đứa nhóc này là được.” Trần Nguyệt Hương nghe Cố Tri Ý nói vậy, trong lòng cũng thoải mái.

Ít nhất Cố Tri Ý này cũng không giống người lười.

Cố Tri Ý: Ha ha a, em cũng lười chỉ là chị không biết mà thôi.

Hai người nói chuyện một hồi, không khí ngược lại cũng không tồi, đột nhiên Trần Nguyệt Hương nói: “Em có đi mấy nhà cách vách không?”

Khi nói lời này, còn có vẻ thần thần bí bí, Cố Tri Ý lắc đầu, nói: “Vậy thì chưa, nhà bọn em tới chào hỏi đầu tiên là nhà chị dâu đó.”

Trần Nguyệt Hương cảm thấy Cố Tri Ý rất biết nói chuyện, cười kề sát vào Cố Tri Ý nói: “Vậy được, một lúc nữa em có đi, thì chị đi cùng em qua đó.”

Loading...