Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 337

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:38:16
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên này, khi ngủ đều nằm giường đất, mặt trên của giường còn đặt một chiếc bàn.

Trong phòng ngược lại đã được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Đại Bảo và Nhi Bảo vừa xuống xe cũng biết nơi này sau này là nhà của mình. hai anh em làm ra dáng chủ nhà đi xem phòng.

Lâm Quân Trạch và Cương Tử xách hành lý vào trong phòng. Cương Tử làm xong thì chuẩn bị cáo từ rời đi.

Lâm Quân Trạch vỗ vào vai cậu, nói: “Vất vả cậu rồi! Đến lúc sắp xếp xong mọi thứ trong nhà, tôi sẽ bảo chị dâu làm cơm mời mọi người.”

“Vâng ạ!”

Lâm Quân Trạch và Cương Tử cùng nhau đi ra.

Dù sao sáng sớm nay đã xuống xe sớm, cả nhà chỉ ăn sáng lót dạ một chút. Lúc này, đoán chừng cũng đã đói bụng nên Lâm Quân Trạch đi báo cáo công việc trước, còn Cương Tử thì trợ giúp đi mua cơm.

Cố Tri Ý nhờ Đại Bảo và Nhi Bảo trông giúp Tam Bảo. còn cô sẽ đi sắp xếp một số thứ.

Viện tử này là loại viện tử mà không có cái gì gọi là đông sương phòng, tây sương phòng cả, tất cả đều chia theo từng dãy.

Có ba gian phòng. Phòng chính là vào cửa bên tay phải, bên trong phòng, vị trí gần cửa sổ là một cái giường, vừa vào nhà đã có thể cảm nhận được hơi thở nồng đậm của phương Bắc rồi.

Cố Tri Ý nhớ đến đời trước đi du lịch ở phương Bắc, lúc đó thời tiết vô cùng nóng, ăn cơm và ngủ nghỉ đều phải giải quyết trên chiếc giường này.

Mặc dù cứng ngắc nhưng có thể lót thêm đệm giường vào.

Thoải mái thì thoải mái, tối thiểu về sau, trong nhà cũng không cần phải đốt lửa.

Giường ở phòng này sẽ tiếp với bếp lò sát vách bên kia. Bếp lò ở đây hơi thấp với những người cao như Cố Tri Ý.

Ngược lại nhà bếp lại không nhỏ. Bên cạnh còn có ngăn tủ không lớn lắm và một cái vạc, đoán chừng là để đựng gạo.

Bên cạnh là một phòng nhỏ hơn bên phòng chính, đến lúc đó có thể để cho hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo ngũ. Còn một phòng nhỏ khác là nhà vệ sinh.

Bên cạnh là một khu vực tách rời để thả mấy thứ hỗn tạp chưa cần dùng đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-337.html.]

Cố Tri Ý quét mắt nhìn sơ một vòng, cô đã lập tức bắt đầu sửa sang lại.

Nhìn một vòng này, trong đầu cô đã có suy nghĩ đại khái vật nào nên đặt vào đâu.

Cô đơn giản xếp một số hành lý vào tủ, vừa xong thì Cương Tử đã mua cơm trở về.

Ừm, không cần nghi ngờ! Chính là một thau mì sợi.

Bởi vì sợ khí lạnh trên đường đi sẽ làm lạnh mì nền phía trên còn đậy một cái nắp, Cương Tử đậy kín rồi mang về.

Sợ mì không đủ no, thế là lại cầm thêm mấy cái bánh bột ngô.

Mấy người trong nhà tuy là người phương Nam nhưng lại rất thích ăn mì.

“Cương Tử, vất vả cho cậu quá! Cậu có muốn vào ăn thêm một chút nữa không?” Cố Tri Ý gọi.

Cương Tử lập tức khoát tay nói: “Chị dâu, không cần khách sáo đâu ạ, tôi vào nhà ăn, ăn là được rồi. Tạm biệt chị dâu!”

Cương Tử cũng không ở lâu, nói xong là lập tức rời đi ngay.

Cố Tri Ý thấy mì khá thanh đạm nên lấy ra một hũ tương đậu từ trong túi ra. Cái này là Cố Tri Ý đã tự mình làm, bên trong cô đã cho khá nhiều nguyên liệu, còn có các loại nấm hương, ớt xanh... Đây là loại không cay, nhưng ăn cùng với mì thì lại cực kỳ ngon.

Bữa sáng ăn trên xe lửa đại khái đã tiêu hao hết rồi nên lúc này, Đại Bảo và Nhị Bảo vừa cầm đũa lên là hồng hộc bắt đầu ăn ngay.

Mà ở bên này, trước tiên Lâm Quân Trạch đã gõ cửa văn phòng của lãnh đạo.

“Vào đi!” Bên trong truyền ra tiếng nói đàn ông rất mạnh mẽ.

Lâm Quân Trạch đầy cửa ra đi vào thì lập tức nhìn thấy đoàn trưởng Trịnh Quang Huy đang chắp tay sau lưng, mắt nhìn vào bản đồ được dán trên tường. Mà nơi ánh mắt ông ấy đang nhìn chăm chú kia chính là mảnh đất mà vẫn chưa thu hồi lại kia.

DTV

Sau khi nghe thấy tiếng mở cửa, ông ta mới xoay người.

“Báo cáo. Đoàn ba doanh hai Lâm Quân Trạch trở về đơn vị!”

Hai người chào lẫn nhau xong thì thả tay xuống. Lúc này, Trịnh Quang Huy mới cười ha ha vài tiếng: “Tiểu Lâm à, tôi đoán cậu cũng nên đến nơi rồi! Không tệ, không tệ! Tôi đã nhận bưu kiện báo của bộ trưởng Từ bên kia rồi, nhiệm vụ lần này may mà có cậu!”

Lâm Quân Trạch chào xong mới trả lời: “Báo cáo, đều là việc tôi nên làm!”

Loading...