Dường như Lâm Quân Trạch nghĩ đến chuyện gì đó mà hỏi Cương Tử: “Lúc trở về ăn tết, chắc mẹ cậu cũng có hối thúc cậu chứ?”
Cương Tử ngồi phía trước nhìn thì có vẻ nhỏ nhưng thật ra cậu đã hai mươi lăm rồi.
Người nhà câu cũng liên tục thúc giục câu. ở những nhà khác. mấy người giống như cậu đều có con cái biết đi mua xì dầu hết rồi.
Ở đây cũng không có ai khác, đều là gia đình của Lâm Quân Trạch nên khi nhắc đến vấn đề này, Cương Tử đã bày ra bộ mặt nhặn nhó, đau khổ. Cậu cau mày cầu xin tha thứ: “Doanh trưởng, anh đừng trêu chọc em nữa, bây giờ em cũng không dám về nhà nữa ấy chứ. Mẹ em còn nói sẽ dẫn đối tượng đến quân đội tìm em. Anh nói xem, thế này là thế nào chứ?”
Lâm Quân Trạch cố nén cười. Dễ dàng nhận thấy vấn đề này đã được nhiều người mang ra trêu chọc cậu ta, vì thế Cương Tử cũng đã quen.
Cố Tri Ý lại không hiểu ra làm sao cả.
Lúc này Lâm Quân Trạch mới giải thích: “Chắc em nhìn Cương Tử còn nhỏ nhỉ? Người ta đều đã hai mươi lăm rồi, đến bây giờ đến người yêu cũng chưa có. Thời gian trước, về nhà thăm người thân, mẹ cậu ta nhiều lần suýt nữa đã trói con gái ruột nhà người ta lại, rồi đưa thẳng lên giường của Cương Tử.”
Đặc biệt là khi mẹ của Cương Tử thường xuyên nhìn chằm chằm cậu bằng ánh mắt quái dị làm Cương Tử rất uất ức.
Nếu không phải tự cậu biết bản thân mình ở phương diện nào cũng không có vấn đề thì có lẽ chính cậu cũng tự nghi ngờ bản thân mình có được hay không.
Nhưng Lâm Quân Trạch cũng chỉ nói đại khái với Cố Tri Ý, cũng không thể nói hết chuyện riêng tư của người ta ra được.
Trên đường đi còn cố ý ghé vào bưu điện, đánh một cái điện báo gửi cho mọi người ở quê báo bình an.
Đương nhiên sẽ không nhắc đến chuyện của Tam Bảo, tránh để mấy người già trong nhà lo lắng.
Một đoàn người lại tiếp tục lắc lư trên đường. Lúc bắt đầu, Đại Bảo và Nhị Bảo còn rất hưng phấn, nhưng lúc này xe không ngừng xóc nảy, khiến hai anh em phải bắt đầu nghi ngờ cuộc đời này rồi.
Má ơi! Chiếc xe lớn này rung lắc dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-336.html.]
Lắc đến mức cái đầu cũng choáng váng rồi.
Càng lắc càng muốn ngủ. Thế là hai anh em đã dựa vào chỗ tựa ở ghế mà ngủ mất.
Trên đường xe chạy, thỉnh thoảng Cương Tử cũng nói cho Cố Tri Ý nghe về kiến trúc, sinh hoạt ở xung quanh đây, ví dụ như ngày mấy của mỗi tháng sẽ họp chợ một lần.
Cố Tri Ý đều ghi nhớ lại, dù sao bản thân cô đã quyết định ở lại đây sinh sống.
Đến lúc hơn chín giờ, cuối cùng xe cũng dừng lại, đã đến quân đội.
Một người lính khoác trên người bộ quần áo xanh của quân đội đang đứng trước cổng canh gác.
Xung quanh là một vùng trăng xóa thế này, một điểm màu xanh lục thế kia như hiện lên một ngọn cờ.
Vào cổng phải trải qua mấy lần kiểm tra mới đến được đại viện thuộc khu nhà này.
Thật ra chính là cố ý kéo ra tạo thành một khu vực. Bên này là mấy tòa viện nhỏ, bên kia là một loạt các ngôi nhà ở.
DTV
Chắc có lẽ chỉ mới được xây dựng mấy năm nay, nhìn từ bên ngoài có thể thấy rằng còn rất mới.
Hành lang khu nhà ở phơi đầy quần áo, vừa nhìn đã biết ở đây có rất nhiều người.
Lúc còn ngồi trên xe Lâm Quân Trạch mới nói cho Cố Tri Ý biết, lần này nơi anh được phân đến ở là một tiểu viện riêng, không gian sẽ lớn hơn một chút.
Mấy năm nay, nhà cao tầng đều được mọi người hoan nghênh hơn, gia đình ban đầu ở trong tiểu viện đó cũng đã dọn sang nhà lầu. Ngược lại Cố Tri Ý lại thích tiểu viện hơn, đóng cửa lại mà sống cuộc sống của mình, dù sao vẫn tốt hơn nơi có lối đi chật hẹp, lúc đi phải chen tới chen lui. Đặc biệt là khi làm cơm trong nhà cô, có thể sẽ khiến đứa trẻ ở nhà sát vách thèm mà khóc mất.
Cho nên việc được phân cho tiểu viện riêng thế này, Cố Tri Ý khá hài lòng.
Trước khi cả nhà Lâm Quân Trạch đến đây, Cương Tử và mấy người anh em khác đã giúp đỡ thu dọn, sắp xếp không ít thứ.