Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 335

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:38:12
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Quân Trạch cũng không cảm thấy kỳ lạ, anh nhìn Cố Tri Ý đang mượn ánh sáng từ ánh đèn bôi thuốc lên những chỗ bị thương trên người Tam Bảo.

Làm xong tất cả những việc này, hai người mới đến giường đi ngủ.

Lâm Quân Trạch ngủ trên giường với Đại Bảo và Nhi Bảo. bên này Cố Tri Ý ngủ với Tam Bảo.

Ngược lại Lâm Quân Trạch là muốn ngủ chung với vợ, nhưng không có chỗ còn chưa nói, mà lúc này mới vừa xảy ra chuyện, Cố Tri Ý cũng rất sợ vẫn còn đồng bọn của người đàn bà đó trên xe.

Càng không thể không trông chừng bên cạnh Đại Bảo và Nhị Bảo.

Đêm nay, không chi Tam Bảo ngủ không ngọn mà vợ chồng Cố Tri Ý cũng không ngủ được. Nhìn thấy Tam Bảo cứ thỉnh thoảng lại giật mình tỉnh lại mà nỉ non khóc lên, khóc đến đỏ bừng cả khuôn mặt thì càng giống như đang bóp lấy trái tim của Cố Tri Ý.

Hai người họ cứ như vậy mà trông coi Tam Bảo. Thức dậy vào buổi sáng hôm sau, Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy bọng mắt thâm đen của cha mẹ mình thì cảm thấy kỳ lạ, hỏi: “Mẹ, tối hôm qua, hai người đi ăn trộm gà vịt sao?”

“Lâm Nhị Bảo!!” Cố Tri Ý trừng mắt liếc nhìn Nhị Bảo, đứa con không có mắt nhìn này.

Thành ngữ thì không chịu học cho tốt, mỗi lần nói lời nào đều khiến làm người khác phải ngạc nhiên như thế.

Dường như Nhị Bảo cũng biết mình lại nói sai lời, cậu bé còn lấy bàn tay bé nhỏ của mình che miệng lại.

Đôi mắt bồ đào kia còn xoay tròn vài vòng. Có Nhị Bảo đùa nghịch vào buổi sáng như thế này nên bầu không khí đã không còn tệ nữa.

Sau đó, trên đường đi cũng không xảy ra thêm chuyện gì nữa. Vào bảy giờ sáng ngày này, một đoàn người cuối cùng cũng đã đến tỉnh Liêu.

Vừa bước xuống xe lửa đã lập tức cảm nhận được cái giá rét của nơi này.

Bởi vì đã sớm thông báo nên lúc này vừa xuống xe lửa thì lập tức nhìn thấy Cương Tử đến đón.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-335.html.]

Cương Tử nhìn thấy cả nhà Lâm Quân Trạch thì giơ tay lên cao vẫy qua lại không ngừng: “Doanh trưởng, chị dâu, ở bên này, bên này!” Cương Tử cười vui vẻ gọi, cười tươi đến mức hai hàm răng đã sáng lên lóa mắt.

Rất nhanh sau đó Cương Tử đã đi đến trước mặt mọi người, chào một cái: “Chào doanh trưởng! Chào chị dâu!”

“Vất vả cậu rồi!” Lâm Quân Trạch trả lễ cậu.

“Không vất vả, không vất vả! Đúng rồi, xe đã ở bên ngoài. Doanh trưởng, để em cầm giúp anh!” Nói xong thì đoạt lấy hành lý trong tay Lâm Quân Trạch.

Lâm Quân Trạch thật sự cũng không từ chối, sau khi đưa hành lý cho Cương Tử xong thì quay sang ôm lấy Tam Bảo, để Cố Tri Ý nắm tay Đại Bảo và Nhị Bảo là được rồi.

Một đoàn như như thế mà rời khỏi nhà ga, bên ngoài đúng là chiếc xe tải màu xanh đã đứng chờ sẵn ở ven đường.

Đại Bảo và Nhị Bảo vẫn còn hơi mơ màng nhưng nhìn thấy xe tải thì ngay lập tức cơn buồn ngủ đã chạy mất rồi.

Đặc biệt là khi được Cương Tử ôm lên xe, hai đứa càng ngạc nhiên hơn, sờ ở đây, chạm vào kia khắp nơi.

Tò mò ghê gớm!

Lâm Quân Trạch dùng một tay còn rảnh của mình đỡ Cố Tri Ý lên xe, đặt Tam Bảo và trong lòng cô rồi mới tự mình nhảy lên xe.

“Chúng ta xuất phát thôi!” Cương Tử ở ghế lái phía trước gào to lên.

DTV

Xe sắp chạy, hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo rất tự giác lập tức ngồi nghiêm chỉnh trở lại. Chỉ là, con mắt thì vẫn ngó trái ngó phải nhìn xung quanh, tinh thần hưng phấn kia thì không giảm chút nào.

Bởi vì ở bên này vừa rơi tuyết xong nên lúc xe lửa sắp xuống trạm, Cố Tri Ý đã cho mọi người mặc áo lông mà cô đã tự làm. Bên trong là áo len vẫn là Cố Tri Ý đã làm cho, tóm lại ấm áp vô cùng.

Nhưng mặc nhiều lớp nên sẽ khó tránh khỏi trở nên cồng kềnh. Đặc biệt là hai đứa bé mấy tháng gần đây đang phát triển cân nặng, hai anh em ngồi ở đó mà giống như hai quả bóng vậy.

Vì tuyết rơi mà đường xá khá trơn trượt nên Cương Tử cũng không dám lái xe quá nhanh. Mấy người họ ngồi trên xe chạy chậm rãi mà trò chuyện.

Loading...