Chờ sau khi xác nhận được bản thân đã an toàn, cậu bé lập tức dụi mạnh đầu vào lòng Cố Tri Ý.
“Tam Bảo của chúng ta đói bụng đúng không?” Cố Tri Ý lên giường, kéo rèm qua.
Tam Bảo theo bản năng tìm kiếm nguồn lương thực của mình, cậu bé hút mạnh lấy.
Lúc này, cậu bé đang bắt đầu mọc răng, đột nhiên lại cắn một cái khiến cho Cố Tri Ý đau mà phải hít vào một ngụm khí lạnh.
Vừa khéo Lâm Quân Trạch đã lấy nước trở về, nghe thấy tiếng cô hít khí lạnh thì cho rằng đã xảy ra chuyện gì đó.
DTV
Anh xốc rèm lên thì nhìn thấy Cố Tri Ý đang cau mày, còn Tam Bảo thì hồn nhiên không biết gì mà tập trung uống sữa của mình.
Lâm Quân Trạch lập tức biết chuyện gì đã xảy ra.
Anh ho khan hai tiếng, muốn vỗ nhẹ vào Tam Bảo nhắc nhở, nhưng nghĩ đến trên người Tam Bảo vẫn còn đang bị thương nên đã kìm nén lại.
Anh nhỏ giọng hỏi: “Vợ à, có đau không? Một lát nữa, anh lại thổi cho em!”
Vốn dĩ Cố Tri Ý cũng khá đau nhưng bị người nào đó làm cho giận dỗi, ngược lại đã dời đi sự chú ý.
Cô trừng mắt nhìn Lâm Quân Trạch: “Thôi đi! Đừng quấy rầy Tam Bảo b.ú sữa mẹ.” Nhìn thấy vợ mình thẹn quá hóa giận, nên Lâm Quân Trạch cũng không dám nói thêm cái gì.
Anh sờ tay lên mũi rồi đi ra ngoài.
Nhìn thấy Đại Bảo và Nhị Bảo đang ngáy o o trên một bên giường khác thì nói thầm một câu: “Sao lại không phải là con gái chứ?”
Không ai trả lời anh câu hỏi này cả.
Bên kia, Cố Tri Ý cho Tam Bảo b.ú sữa xong thì xoa người cho Tam Bảo, tiện thể kiểm tra một lần nữa xem trên người cậu bé còn bị thương chỗ nào khác hay không.
Cố Tri Ý đưa Tam Bảo vào trong không gian, sau đó bảo Mông Mông nhìn thử, Mông Mông nói cái nơi mà phát sáng kia có khả năng chữa trị.
Vốn dĩ cô còn cho rằng hẳn là đã chữa trị hết, nhưng lúc này, Cố Tri Ý cởi hết quần áo trên người Tam Bảo mới nhìn thấy rõ, trên mu bàn tay của Tam Bảo vẫn còn vết bỏng do bị tàn thuốc nóng làm cho bỏng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-334.html.]
Tâm trạng của hai người họ lại không bình tĩnh nổi rồi.
Hai cánh tay đều là vết m.á.u bầm, cho dù được hệ thống hỗ trợ vẫn có thể nhìn thấy dấu vết bị bóp chặt.
Bây giờ đang là mùa đông, quần áo mặc trên người lại dày, vì vậy đã dùng bao nhiêu sức mới để lại dấu vết rõ ràng đến vậy?
Lúc trước, bởi vì cởi quần để lau rửa sạch sẽ cho cậu bé nên cũng không mặc tã, chỉ mặc vào một cái quần mỏng.
Vì vậy dùng bàn tay đánh xuống, da thịt non mịn này sẽ như thế nào cũng có thể nghĩ ra, cho dù đã qua lâu như vậy nhưng dấu bàn tay chồng chất lên nhau vẫn còn ở đó.
Lúc này còn hiện lên tơ m.á.u lờ mờ, nhìn thấy khiến người ta rất sợ hãi.
Có thể nghĩ ra được những loại người đó đã dùng bao nhiêu sức. Cố Tri Ý đã hối hận rồi, vừa rồi cô đã quá dễ dàng với người đàn bà lớn tuổi kia.
Lâm Quân Trạch nhìn thấy dáng vẻ này của Cố Tri Ý, anh sợ cô lại tự chọc giận chính mình nên anh cầm lấy khăn mặt trong tay cô, muốn lau cho Tam Bảo, nhưng lại bị Cố Tri Ý từ chối.
Cô thấm ướt khăn mặt, cẩn thẩn lau cho Tam Bảo.
Càng lau lửa giận trong lòng càng lớn, nhưng động tác trên tay lại càng nhẹ nhàng hơn.
Có thể Tam Bảo cảm thấy đau đớn, hoặc bởi vì nhớ lại điều gì đó không tốt nên cậu bé lại khóc lên, khiến cho trái tim người mẹ già Cố Tri Ý muốn tan vỡ.
Sau khi đã dỗ dành Tam Bảo ngủ rồi, cô cũng không dám lau nữa, cô chỉ hỏi hệ thống: “Mông Mông, có thuốc đặc trị nào có thể loại bỏ hoàn toàn các vết thương không?”
“Có, nhưng phải cần rất nhiều tiền hệ thống.” Mông Mông máy móc trả lời.
“Đổi lấy đi!” Cố Tri Ý cũng không hỏi là bao nhiêu tiền, nói thế nào cũng không quan trọng bằng Tam Bảo.
Mông Mông không ngờ bình thường chủ nhân keo kiệt như thế, mà lúc này này lại chịu bỏ ra như vậy.
Nó còn sợ Cố Tri Ý sẽ đổi ý mà vội vàng đổi lấy thuốc trước.
Thế là trước mặt Cố Tri Ý đã lập tức xuất hiện một bình thuốc mỡ màu xanh, còn có mùi thuốc thoang thoảng.