Nhưng, Cố Tri Ý sẽ nghe sao?
Cô giống như một con gà mái che chở cho đàn con của mình.
Khoé miệng Cố Tri Ý mỉm cười, cây kim dài trong tay từ từ xuyên qua thân thể Tống Lai Đệ.
Ngón trỏ và ngón cái cọ xát vào nhau, xoắn cho cây kim đi sâu vào trong.
Tống Lai Đệ đau đớn đến nỗi không thể mở miệng xin tha.
Đau đến tận xương, lại thêm một kim đ.â.m xuống, khiến cho xương ngứa tê dại.
Một sự pha trộn dày đặc của nhiều cảm giác đan xen.
Khiến cô ta muốn c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Nhưng Tống Lai Đệ chỉ có thể liên tục lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi.
Giống như là nước mắt cá sấu.
Cố Tri Ý không có một chút thương tiếc.
Bởi vì việc vừa rồi của không gian, Cố Tri Ý cũng sợ bại lộ, liền trực tiếp đ.â.m lên người Tống Lai Đệ thêm vài kim. Để cô ta quên mất đoạn ký ức đó.
Chờ đến khi Lâm Quân Trạch bên kia giải quyết xong hai người lái buôn, cả người Tống Lai Đệ giống như bị vớt từ trong nước ra.
DTV
Dưới thân còn có một bãi nước, đương nhiên, hương vị nước tiểu cũng trộn lẫn ở trong đó.
Sau khi Lâm Quân Trạch trói chặt hai tên buôn người bằng dây thừng, anh mới bước tới kiểm tra tình hình của Cố Tri Ý.
Lúc này, Cố Tri Ý đã thay đổi biểu cảm của mình.
Rốt cuộc Tam Bảo đã không có việc gì, đã xả giận, cả người như trút được gánh nặng.
Vẻ mặt vô tội nhìn Lâm Quân Trạch.
“Không phải em làm, tự cô ta sợ quá mà tiểu ra.
Kim châm đã bị cô thu hồi, tay cũng sạch sẽ, không giống như vừa mới hành hạ người khác đến chết.
Lâm Quân Trạch thở dài. Đột nhiên hỏi: “Tam Bảo đâu?”
Cố Trị Ý:..
Làm sao cô có thể quên việc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-332.html.]
Tuy nhiên cô vẫn là nhỏ giọng nói: “Tìm được rồi, anh đợi em một lúc.”
Nói xong liền lấy ra những viên thuốc vừa mua từ hệ thống.
Nghe nói sau khi ăn xong một viên, có thể khiến người ta vô thức nói ra sự thật, nhưng trí nhớ vừa rồi hoàn toàn không có.
Cố Tri Ý cũng tự tin thực hiện kế hoạch của mình khi hỏi liệu hệ thống có bán những viên thuốc như vậy không.
Châm pháp và thuốc viên là hai loại bút cùng vẽ. Nếu không, cho dù Cố Tri Ý có gan lớn đến đâu cũng không dám trắng trợn táo bạo như vậy.
Thấy Cố Tri Ý cầm thuốc viên chuẩn bị đút cho Tống Lại Đê. Lâm Quân Trạch đã ngăn cản rồi nhận lấy.
“Để anh làm.” Lâm Quân Trạch có chút bất đắc dĩ.
Nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ lúc nãy của Cố Tri Ý, Lâm Quân Trạch có chút cảm thấy buồn cười.
Anh bước tới và nhét thẳng viên thuốc vào miệng Tống Lại Đệ, viên thuốc vào miệng là tan ra.
Hai người bên kia cũng đút một viên.
Tống Lai Đệ giống như ngủ rồi, bên kia Lâm Quân Trạch canh chừng tại chỗ, Cố Tri Ý phụ trách đi ra ngoài gọi người.
Nhân tiện ở nơi không có ai xung quanh. cô trước tiên đưa Tam Bảo ra khỏi không gian.
Nhìn Tam Bảo đang ngủ say trong lòng ngực, cuối cùng Cố Tri Ý cũng buông xuống trái tim vốn đang treo lơ lửng của mình. Chỉ là đôi tay ôm Tam Bảo vẫn còn hơi run.
Má ơi, sức chịu đựng này lớn thật đấy!
Vừa rồi chỉ lo đ.â.m người, lúc này phản ứng lại thì tay đều run rẩy.
Nhưng cô vẫn vững vàng ôm Tam Bảo đi ra bên ngoài kêu người.
Gọi một vài người nhân viên tàu. cột chặt những người kia tới cửa toa tàu.
Vừa vặn cũng gần đến trạm tiếp theo, bởi vì đã chào hỏi với bên này, cho nên đoàn tàu vừa đến trạm. Cũng đã có người chờ sắn ở đó.
Nhận lấy ba tên buôn người từ trong tay Lâm Quân Trạch, người dẫn đầu hỏi thăm thân phận của Lâm Quân Trạch.
Cũng tỏ vẻ sẽ thông báo cho quân đội, hai người chào hỏi, bàn giao cũng xong xuôi.
Mà bên này, Cố Tri Ý đã về lại toa xe, nhân viên trên tàu kia quả nhiên còn canh giữ ở đây.
Cố Tri Ý cũng tỏ vẻ cảm ơn người ta rồi mới đi vào.
Đại Bảo và Nhị Bảo chơi mệt mỏi đã hô hô ngủ say.
Cố Tri Ý đặt Tam Bảo ở trên giường, nhìn mấy anh em ngủ say trên giường. Cảm giác những gì mình vừa trải qua chỉ là một giấc mơ.