Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 330

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:38:04
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Quân Trạch trực giác mách bảo có chuyện, liền đi qua, đến gần nhìn xuyên qua đám người mới chú ý thấy Cố Tri Ý tê liệt ngã xuống trên mặt đất. Lập tức chạy lên, đỡ Cố Tri Ý gọi vài tiếng.

Mà bên này hệ thống bởi vì đã hoàn thành thăng cấp, khởi động hệ thống phòng ngự, làm tan hoàn toàn số thuốc lúc nãy Cố Tri Ý hít vào.

Cố Tri Ý vốn dĩ còn đang hôn mê rất nhanh liền tỉnh táo lại.

Thời điểm mở to mắt, nhìn thấy Lâm Quân Trạch, Cố Tri Ý vẫn còn ngơ ngác trong một cái chớp mắt.

Rồi sau đó nghĩ tới cái gì, nhìn xuống trong lòng n.g.ự.c mình, lời nói còn chưa nói, nước mắt đã rớt trước.

“Vợ, em làm sao vậy? Đừng khóc, nói với anh chuyện là như thế nào?” Lâm Quân Trạch ở một bên khẩn trương hỏi.

Cố Tri Ý cũng biết hiện tại không phải là thời điểm để khóc, vì trước tiên phải tìm được Tam Bảo, không cho người kia mang được Tam Bảo rời đi.

Cố Tri Ý duỗi tay lau nước mắt trên mặt mình đi, đè ép cảm xúc trong lòng xuống, đôi tay gắt gao mà nắm lấy quần áo của Lâm Quân Trạch. Khóc nức nở nói: “Quân Trạch, vừa rồi có người làm em hôn mê, Tam Bảo bị người kia ôm đi, anh đừng quan tâm em, đi tìm Tam Bảo trước, nếu không một lát nữa đến trạm mới bị đưa đi liền khó tìm. “

Lâm Quân Trạch nghe thấy lời của Cô Tri Ý nói, dự cảm trong lòng được chứng thực.

Tam Bảo không thấy, người làm cha như anh cũng sốt ruột, nhưng vẫn phải giữ vững bình tĩnh, như vậy anh mới có thể đưa ra phán đoán chính xác nhất.

Vì thế, anh đỡ bả vai Cố Tri Ý, vẻ mặt kiên định bảo đảm nói: “Vợ yên tâm, anh sẽ đưa Tam Bảo của chúng ta an toàn trở về.”

Sau khi xác định Cố Trị Ý ở bên này vẫn ổn, anh nhờ những người xung quanh chăm sóc Cố Tri Ý một chút, còn chính mình chạy đến trạm tàu lửa

Thời gian đến ga tiếp theo chỉ khoảng nửa giờ, những kẻ buôn người có khả năng trốn vào toa tàu và đợi tàu lửa đến chạm.

Lâm Quân Trạch bên này chỉ có thể làm chuẩn bị cả hai tay, trước tiên giải thích tình huống với nhân viên trạm tàu lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-330.html.]

Trong hoàn cảnh người ở khắp mọi nơi như thế này, Lâm Quân Trạch chỉ có một mình rõ ràng tương đối hạn chế.

Còn bên nhân viên trên tàu cũng hy vọng có thể khiến cho bọn buôn người khủng hoảng, trong trường hợp hoảng loạn tột độ, sẽ có khả năng lớn để lộ ra dấu vết.

Mà bên Cố Tri Ý, sau cơn hoảng loạn sợ hãi, cô không có khả năng ngồi chờ chết, cảm ơn người ở một bên đút nước cho mình. Sau đó chính mình đi đến những ghế lô khác.

Đi được nửa đường, nghe được một giọng nói yếu ớt từ hệ thống Mông Mông: “Cái kia, chủ nhân, tôi biết Tam Bảo ở đâu.”

Dù sao cũng là bởi vì chính mình thăng cấp mới xuất hiện nguy hiểm, vì mạng sống Mông Mông cũng sẽ suy nghĩ tận lực lấy công chuộc tội.

Như vậy...... Chủ nhân sẽ không tìm nó tính sổ, phải không?

Cố Tri Ý cũng vì nóng lòng sốt ruột mà quên mất át chủ bài lớn nhất của mình.

Nghe được hệ thống nói biết Tam Bảo ở đâu, cô cũng không so đo chuyện lúc trước. Việc ưu tiên hàng đầu vẫn là tìm được Tam Bảo.

DTV

Theo sự chỉ dẫn của hệ thống, trong đầu Cố Tri Ý liền xuất hiện vị trí ghế lô của bọn buôn người. Nhưng chỉ có một mình cô chắc chắn sẽ làm không được. Cho nên, trước hết cô phải tìm được Lâm Quân Trạch. Vừa vặn Lâm Quân Trạch cũng đang đi đến chỗ Tam Bảo.

“Vợ, thế nào rồi?” Lâm Quân Trạch chỉ cho rằng Cố Tri Ý đang sợ hãi, cho nên mới tới tìm anh.

“Quân Trạch, em biết Tam Bảo ở đâu, anh đi theo em.” Thời gian gấp gáp, Cố Tri Ý cũng không giải thích chính mình làm sao phát hiện được Tam Bảo.

Lâm Quân Trạch nghe được Cố Tri Ý phát hiện, cũng không hoài nghi, anh đi theo phương hướng Cố Trị Ý chỉ dẫn.

Toa tàu hai người bọn họ đi vào hắn là toa tàu đựng chồng chất hàng hóa, ánh đèn mờ nhạt yếu ớt trong lối đi nhỏ cũng không nhìn rõ bên trong là thứ gì.

Nghĩ như vậy, trong tay Cố Tri Ý liền đưa qua một cái đèn pin.

Loading...