Vội vàng nâng tay lên che miệng của Tam Bảo lại.
Tam Bảo giống như là một con cá chạch xoắn đến xoắn đi ở trong lòng n.g.ự.c của người đàn ông có sẹo kia. Một hai không cho hắn ta che miệng nó lại.
“Ngu xuẩn, đến cả một đứa con nít cũng trị không được.” Nói xong lại nhìn về phía Tống Lai Đệ.
“Chuyện do mày gây ra, còn không nhanh chóng dỗ đi? Nơi này không an toàn, chúng ta phải nhanh chóng trốn đi.”
Tống Lai Đệ nghe thấy lời này, tiến lên nhận lấy Tam Bảo ôm vào lòng. Đoàn người liền cùng đi về phía của một gian phòng khác.
Trên đường đi Tống Lai Đệ giả bộ như là bà nội của đứa trẻ, không ngừng dỗ dành, vừa dễ vừa không quên nói chuyện: “Ai da, tiểu bảo nhà chúng ta có phải là đã đói bụng rồi hay không nha? Để bà nội đưa con đi tìm mẹ con nha.”
Người chung quanh thấy bà ta như vậy cũng không hoài nghi, còn tỏ vẻ có thể thông cảm. Lúc con nít khóc nháo, đều là như vậy cả.
Đáng thương Tam Bảo bây giờ còn chưa biết nói chuyện, cứ như vậy bị mấy người lái buôn vo tròn bóp dẹp, một chút biện pháp cũng không có.
Chỉ là, không thể nói chuyện được, nhưng nước miếng lại vẫn có thể phun ra.
“Phụt phụt phụt ~” Phun vài cái liên tiếp về phía mặt của Tống Lai Đệ.
Phun đến mức đầy mặt Tống Lai Đệ đều là nước miếng.
Làm cho Tống Lại Đệ tức đến điên lên, hung hăng đánh vài cái lên cái m.ô.n.g của Tam Bảo.
“Mày cái thằng nhóc này, sao có thể lì lợm như thế được kia chứ, để xem xem mày có còn dám nữa hay không?”
“Bốp bốp bốp” vài tiếng giòn tan vang lên.
Có thể thấy được Tống Lai Đệ đã dùng sức lực lớn thế nào.
Tam Bảo lại càng thêm ủy khuất, khóc đến tê tâm liệt phế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-329.html.]
“Oa oa oa ~” Mẹ ơi, mẹ ơi, có người đánh m.ô.n.g con trai bảo bối của mẹ này.
Thấy Tam Bảo khóc lớn tiếng như vậy, mấy người kia cũng không dám trì hoãn thêm nữa, chạy nhanh về phía căn phòng phía xa xa.
Mà ở trong mắt người khác thì lại chính là trẻ con không nghe lời, bà nội chỉ đang dạy dỗ lại cháu trai mình.
Mọi người cũng đều cho rằng bởi vì là cháu trai bảo bối cho nên bà nội ruột chắc chắn là luyến tiếc ra tay quá tàn nhẫn, cũng đều không để ý đến.
Mà Lâm Quân Trạch bên này đợi mãi cũng không đợi được Cố Tri Ý trở về, bảo hai đứa nhỏ ở trong phòng trải ga giường trước. Còn anh thì đi ra ngoài tìm nhân viên của đoàn tàu, đưa ra giấy chứng nhận của bản thân.
“Xin chào, đồng chí, hiện tại tôi rất cần một đoạn thời gian rảnh, chỉ là hai đứa con nhỏ của tôi còn ở trong xe, có thể làm phiền cậu giúp tôi trông nom một chút có được không?”
Người nhân viên nam của đoàn tàu kia thấy giấy chứng nhận mà Lâm Quân Trạch lấy ra chính là giấy chứng nhận sĩ quan, thái độ lập tức trở nên cung kính hơn rất nhiều.
“Được, đồng chí cứ đi đi, nơi này có tôi giúp anh để mắt đến, chờ đến lúc anh trở về tôi bảo đảm tôi vẫn sẽ còn đang đứng canh gác ở đây.” Nhân viên của tàu thề son sắt bảo đảm.
Lâm Quân Trạch cũng làm động tác cảm ơn, không hề nhiều lời liền liền đi về phía toilet.
Nhân viên của đoàn tàu ngược lại cũng nói được thì làm được, thật sự đứng canh gác ở bên lối đi nhỏ dẫn vào giường đệm của Lâm Quân Trạch.
Hai đứa nhỏ Đại Bảo và Nhị Bảo ở bên trong đang xem sách.
Không hề biết tí gì về sóng ngầm kích động đang diễn ra ở bên ngoài.
DTV
Lâm Quân Trạch bên này chạy về phía toilet, ở bên này không thấy được hai người Cố Tri Ý.
Bởi vì trời sắp tối rồi, người đi đến WC cũng không có bao nhiêu, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được Cố Tri Ý có ở chỗ này hay không.
Không tìm được người, Lâm Quân Trạch không tránh khỏi trở nên có chút nóng vội. Liền nhớ tới vụ án mà anh làm lần trước.
Sợ Cố Tri Ý đã đi đến cái toilet của căn phòng khác, thời điểm đang chuẩn bị quay lại thùng xe xem thử xem Cố Tri Ý có phải là đã trở về rồi hay không. Chú ý tới phía sau của một cái thùng xe có mấy người đang vây quanh ở nơi đó.