Nháy mắt sắc mặt của Nhị Bảo trở nên không tốt, vẻ mặt khổ sở nhìn Cố Tri Ý nói: “Mẹ. Có thể không ăn được không ạ? Nghẹn, sặc c.h.ế.t rồi.”
Đôi tay còn bóp lấy cổ, tỏ vẻ thật sự quá sức đối với nó.
“Vậy không ăn bánh thì con muốn ăn cái gì nào?” Cố Tri Ý có chút tò mò.
“Ăn thịt thịt nha, thịt đó nha.” Nhị Bảo càng nói càng cảm thấy ăn bánh bột ngô rất khó ăn.
Cố Tri Ý đã sắp bị cái bộ dáng khổ bức này của cậu bé làm cho cười chết, buồn cười nắm lấy tóc cậu bé một phen. Nói: “Yên tâm đi, các con ăn thịt, mẹ sẽ ăn bánh cho.”
“Vậy con đây vẫn tiếp tục ăn bánh đi, thịt để cho mẹ ăn.” Chính là bày ra cái bộ dáng con rất ủy khuất, nhưng con lại không nói ra.
“Được nha, vậy lát nữa mẹ sẽ ăn thịt.” Vẻ mặt của Cố Tri Ý tràn đầy cảm động mà nhìn Nhị Bảo.
Nhị Bảo: Cái này hình như không quá giống với trong tưởng tượng của nó thì phải?
Cổ Tri Ý nghẹn cười nghẹn đến có chút vất vả, vừa vặn Tam Bảo bên kia ê ê a a, tỏ vẻ bản thân nhóc đã thức dậy. Cố Tri Ý cũng xoay người lại đi chơi với Tam Bảo.
Một em bé tính đến hiện tại thì đã được bốn tháng, ngủ đến mức hai má đỏ bừng. Trong miệng còn phun bong bóng, sau khi tỉnh dậy không hề làm ầm ĩ cũng không nháo, đôi mắt ngập nước tò mò quan sát hoàn cảnh xung quanh. Ngược lại cũng không có bởi vì đang ở trong một hoàn cảnh xa lại mà trở nên sợ hãi.
DTV
Làm cho người mẹ tiện nghi Cố Tri Ý này vui vẻ đến hỏng rồi, vừa đến gần chính là hôn bẹp một ngụm lên.
Nhị Bảo vốn dĩ còn đang đắm chìm trong việc mẹ nó không diễn theo kịch bản, lúc này đã nhìn thấy em trai tỉnh lại.
Cởi giày bò lên trên giường, thân thiết một phen với Tam Bảo.
Tam Bảo bị vị anh hai này làm cho khuôn mặt trở nên thống khổ.
“Oa ~” Mẹ cứu cứu con.
“Được rồi, tránh sang một bên đi, để mẹ đổi tã cho em, con lấy cái bao màu lam phía dưới giường đưa lên đây cho mẹ một chút đi.”
Cố Tri Ý cũng không để cho Nhị Bảo được rảnh rỗi.
Vào những thời điểm cần thiết cũng phải để cho con cái tham gia giúp đỡ làm mấy việc nhỏ trong gia đình, tranh thủ bồi dưỡng năng lực làm việc của bọn nhỏ.
Nhị Bảo ngược lại cũng rất nghe lời, lạch bạch lạch bạch đi xuống khỏi giường, tìm được cái bao màu lam để phía dưới giường, cố hết sức mà kéo ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-327.html.]
“Mẹ, cho mẹ này.” Nhị Bảo thở hổn hển nói, trên mặt trưng ra biểu tình cầu khen ngợi.
Cố Tri Ý cũng không làm cậu bé thất vọng, cho cậu bé một cái cổ vũ đầy yêu thương.
“Nhị Bảo nhà chúng ta giỏi quá! Tam Bảo nói đi nào, cảm ơn anh trai. Anh trai rất tuyệt đúng không nào.”
Cố Tri Ý trong chuyện cổ vũ khích lệ con cái này một chút cũng không hề keo kiệt.
Vẻ mặt của Nhị Bảo sau khi được khen ngợi lập tức trở nên ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại tràn đầy cảm giác tự hào.
Cảm giác như cậu bé đã trợ giúp được cho mẹ.
Nhị Bảo cũng rất vui vẻ.
Bên kia Lâm Quân Trạch đã mua xong cơm nắm và trở về cùng Đại Bảo.
Nhị Bảo thấy người về thì vội chạy tới: “Ba ba, ba ba đi mua thịt sao?”
“Buổi sáng không có thịt, nhưng lại có trứng gà.”
Nghe Lâm Quân Trạch nói như vậy, Nhị Bảo cũng đã an tâm rồi.
Lâm Quân Trạch lại tiếp tục đưa Nhị Bảo đi rửa mặt, Cố Tri Ý ở bên này thì kéo cái màn lại, nằm bên trong đó đút sữa cho Tam Bảo.
Còn Đại Bảo cũng ngoan ngoãn mà ngồi ở một phía khác của cái giường.
Chờ đến khi Lâm Quân Trạch trở lại, cả gia đình lúc ấy đã coi như là ăn xong bữa sáng rồi.
Cháo trứng gà còn có cả bánh làm từ ngày hôm qua.
Những ngày tháng trên xe lửa vẫn luôn nhàm chán, ngay tại thời điểm Cố Tri Ý cho rằng cả hành trình lần này sẽ cứ bình đạm mà trôi qua như vậy.
Thế mà sau đó vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Hôm nay buổi tối sau khi cơm nước xong xuôi, bởi vì bị Tam Bảo làm cho bẩn cả người. Cố Tri Ý liền chuẩn bị đi toilet rửa ráy sạch sẽ cho Tam Bảo một chút. Đến lúc đó chỉ cần bỏ tã vào trong không gian giặt một chút là được rồi.
Cho nên vốn dĩ là Lâm Quân Trạch muốn đi, lại bị Cố Tri Ý từ chối. Vì thế ba cha con kia ở lại, Cố Tri Ý bế Tam Bảo lên đi đến toilet.