Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 324

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:37:55
Lượt xem: 134

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng đây đúng thật cũng là ý tưởng chân thật nhất trong lòng cô ta, cái này danh ngạch vốn nên là của nhà cô ta.

Lâm Quân Trạch có thể có hôm nay, chẳng lẽ không nên cảm kích sao? Đưa nhà cho bọn họ mượn ở thì làm sao? Cô ta còn chưa nói lấy căn nhà kia lại đấy.

“Danh ngạch? Cái gì danh ngạch?” Lâm Thanh Bách lập tức hơi ngẩn ra.

“Còn có thể là danh ngạch gì? Lúc trước bộ đội tới trong thôn tuyển người, không phải tuyển anh sao?” Lâm Thúy Vân cũng chỉ từng nghe những chuyện của ngày trước.

Lâm Thanh Bách đều sắp hết chỗ nói rồi, thở hổn hển vài hơi mới nói: “Em nghe ai nói, lúc ấy danh ngạch này người ta vốn dĩ đã nhìn trúng thằng tư, thằng tư vừa nhìn đã biết là một hạt giống tốt. Đúng là lúc ấy anh và thằng tư đều muốn đi, nhưng thằng tư còn nói nhường danh ngạch cho người anh trai là anh này. Bản thân anh cũng tự mình hiểu lấy, chẳng lẽ anh còn đoạt của thằng tư sao? Em cũng không nghĩ, lúc trước nếu người đi chính là anh, có lẽ lúc ra quân đã sớm trở lại, còn không phải ở nhà làm một người chân đất sao.”

Lâm Thúy Vân đúng là không ngờ còn có tầng quan hệ này, lập tức bị nghẹn hơi không nói nên lời.

Cũng may, Lâm Thanh Bách cũng không nói gì nữa, ôm Lâm Thúy Vân vào trong lòng. Nhẹ giọng dỗ dành nói: “Tiểu Vân, anh biết, chắc chắn là em hâm mộ cuộc sống của em dâu tư đúng không? Em yên tầm, chồng em cũng không kém, về sau anh sẽ cố gắng cho hai mẹ con em cuộc sống tốt hơn. Chúng ta cũng không thể nhìn chằm chằm cuộc sống của nhà người ta mãi, phải không? Chúng ta phải sống tốt cuộc sống của chúng ta mới là thật.”

Lần này Lâm Thúy Vân cũng không nói gì nữa, kỳ thật cô ta cũng biết cô ta quá hiếu thắng, đặc biệt là khi nhìn đến Cố Tri Ý.

Hai bên vừa đối lập, khó tránh khỏi sẽ để tâm vào chuyện vụn vặt.

Hai vợ chồng ở trong bóng đêm, nói ra lời nói trong lòng.

Mà Cố Trị Ý bên kia thì sao, Đại Bảo và Nhị Bảo cuối cùng cũng đã dừng nói chuyện.

Người một nhà chậm rãi tiến vào mộng đẹp.

Vào buổi sáng, Cố Tri Ý chuẩn bị một chút bánh chuẩn bị ăn trên đường.

Bởi vì là xe lửa vào buổi chiều, cũng không vội vàng, ở nhà làm chút bánh bao, bánh lương khô này đó.

Cơm sáng thì đơn giản chỉ ăn chút cháo, kèm với mấy con tôm Lưu Ngọc Lan mang tới.

Cơm nước xong, mẹ Lâm cũng lại đây, Cố Tri Ý liền đưa chìa khoá cửa lớn trong nhà cho mẹ Lâm.

Sau khi dặn dò qua loa một vài chuyện, người một nhà liền chuẩn bị đi huyện thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-324.html.]

DTV

Chiếc xe đạp phượng hoàng kia thì đặt ở trong nhà, trong nhà có ai muốn đi cũng đều có thể.

Cũng không cố ý mang theo xe đạp đi.

Lần này là Lâm Quốc Đống đưa bọn họ đi.

Hai cậu nhóc Đại Bảo và Nhi Bảo tạm biệt bạn tốt ở cửa thôn. Bây giờ mới cảm nhận được sự thật. Ý thức được mình thật sự phải đi, đôi mắt đều đỏ bừng. Nước mắt nói rớt liền rớt.

Đặc biệt là Nhị Bảo, vẫn đang nói với một bé gái: “Ngoan nào, bé gái không thể khóc nhè, nếu không sẽ rất khó coi. Tớ mỗi ngày đều sẽ nhớ cậu, cậu cũng phải nhớ tớ đó.”

Sau một phen “Sinh ly tử biệt”, đoàn người mới bước lên con đường đi huyện thành.

Trên đường hai anh em rõ ràng không hứng thú lắm.

Cố Tri Ý cũng không nói gì, đoàn người tới huyện thành, đi đến quá chụp ảnh trước để lấy ảnh chụp.

Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn thấy ảnh chụp, mới bắt đầu phục hồi lại, tranh nhau xem ảnh chụp.

Nhìn thời gian cũng sắp đến giữa trưa, cả nhà đi tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa sủi cảo.

Cơm nước xong, Lâm Quốc Đống đưa bọn họ đến ga tàu hỏa xong cũng liền trở về.

Tam Bảo trước khi ra khỏi nhà đã được bón sữa một lần, bây giờ thật ra vẫn ngủ rất ôn.

Mấy người ở ga tàu hỏa không chờ bao lâu, cũng chuẩn bị lên xe lửa.

Lâm Quân Trạch phụ trách khiêng hành lý, hai nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo chắc chắn là không thể ôm.

Trước khi ra khỏi nhà Cố Tri Ý đã suy xét vấn đề này. Cho nên cố ý làm một cái dây thừng để kéo, cột vào cổ tay Đại Bảo và Nhị Bảo, một đầu khác thì Cố Tri Ý nắm lấy.

Hai cậu nhóc cũng là nắm chặt góc áo Cố Tri Ý, chỉ sợ bị đám người tách ra.

Cũng may, cả nhà xem như thuận lợi tới được ghế lô.

Loading...