Hai cậu nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo về đến nhà, Cố Tri Ý mới vừa nấu xong cơm chiều.
Buổi tối cơm nước xong, Lâm Quân Trạch phụ trách thu dọn, mẹ Lâm đã tới cửa.
Phía sau là Lâm Quốc Đống cầm theo một cái tay nải thật lớn. Lâm Quốc Đống đặt tay nải lên trên bàn, thì mẹ Lâm mới nói nói:
“Thằng tư à, đây đều là chút đồ nhà mình làm, đến lúc con đi, chia một chút cho hàng xóm xung quanh vui lây. Ngày mai các con mấy giờ lên xe lửa, mẹ bảo anh cả của các con mượn chiếc xe bò, đưa các con đi. Còn có Tam Bảo còn nhỏ, trên đường các con phải chú ý nhiều chút, nếu lỡ sinh bệnh cũng không có bác sĩ. Đến bên kia thời tiết lạnh hơn, quần áo phải mang nhiều một chút.”
Mẹ Lâm vừa ngồi xuống đã bắt đầu lải nhải: “Ui chao, lần này các con đi gấp quá, nếu không còn có thể cho các con mang chút bánh quế hoa qua đó.”
“Mẹ à, chúng con đều sẽ thu thập tốt, mẹ cứ yên tâm đi, ngày mai chúng con đặt xe lửa buổi chiều, thật cũng không phải quá gấp gáp.”
Thật ra Lâm Quân Trạch vẫn rất kiên nhẫn giải thích với mẹ Lâm.
Cuối cùng Mẹ Lâm nhìn sang Cố Tri Ý đang bận rộn thu dọn, cũng không ở lại lâu, chuẩn bị ngày mai lại đến một chuyến.
DTV
Mẹ Lâm đi về, Lâm Quân Trạch tắm rửa qua cho mấy đứa nhóc, dù sao thì ngày mai cũng đã phải ra khỏi nhà.
Trên đường phải đến hơn nửa tháng không được tắm rửa, trước khi xuất phát vẫn nên tắm rửa sạch sẽ trước đi.
Một ít quần áo khá lớn đều được Cố Tri Ý đặt ở trong không gian.
Bên ngoài cũng chỉ có một ít đặc sản và vài món quần áo của mọi người trong nhà.
Bởi vì sợ tới bên kia, chênh lệch nhiệt độ trong ngày rất lớn, Cố Tri Ý cố ý thả vài món áo khoác dày ở bên ngoài.
Những thứ khác cũng không có yêu cầu gì, Lâm Quân Trạch bên kia cũng đã phát điện báo, để Cương Tử chuẩn bị một ít đệm chăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-323.html.]
Đồ dùng sinh hoạt gì đó thì có thể chờ Cỗ Trị Ý tới, rồi lại chậm rãi thêm vào.
Bên này đã thu dọn gần xong, Lâm Quân Trạch bên kia cũng tắm xong cho mấy đứa bé.
Người một nhà liền đi ngủ sớm.
Chỉ là Đại Bảo và Nhị Bảo, hai nhóc con rõ ràng hơi hưng phấn quá mức.
Cả gia đình nằm ở trên giường, hai anh em nhà này vẫn còn đang thầm thì gì đó.
Mà bên kia, nhà cũ nhà họ Lâm, trong phòng anh ba Lâm Thanh Bách.
Lâm Thúy Vân dựa vào Lâm Thanh Bách, như là lơ đãng mở miệng, nói: “Anh nói xem cả nhà em trai anh đều đi rồi, căn nhà này không ở cũng trống không, nhà mà không có người ở thì cũng rất dễ hỏng.”
Lâm Thanh Bách thần kinh thô, cũng không nghe hiểu ý của vợ mình. Còn gật gật đầu, đồng ý nói: “Ừ, cho nên thằng tư đã đưa chìa khóa cho mẹ, để mẹ thỉnh thoảng đi qua quét tước một chút, nhà ngói này mới vừa xây chưa được mấy năm, không dễ dàng hỏng như vậy. Em yên tâm đi.”
Lâm Thúy Vân đã sắp nôn nóng muốn chết, cô ta có ý này sao? Ai mà quan tâm xem nhà có hỏng hay không.
Cô ta nhìn người chồng không hiểu ý này của mình, cũng không tính toán vòng vo với anh ta nữa, mà nói thẳng: “Anh nói xem, nếu không, chúng ta nói với cha mẹ, cho chúng ta mượn căn nhà của em trai anh ở trước. Anh xem, tuy nói bây giờ chúng ta chỉ có ba người, nhưng là tóm lại vẫn không tiện lắm đúng không? Con chúng ta cũng nên có thêm em trai, em gái rồi, anh xem như vậy có được không?”
Lúc này cuối cùng đầu óc Lâm Thanh Bách cũng đã thông suốt, hoá ra là chờ anh ta ở đây? Lập tức nổi giận nói: “Em đừng có mà ngày nào cũng nhớ thương đồ vật của em trai anh. Cái gì mà kêu là cho chúng ta mượn ở? Em cũng ít lấy con trai làm cái cớ đi, gian nhà ở của chúng ta bây giờ cũng vẫn là do em trai anh bỏ tiền ra dựng lên, cũng khá tốt, em đừng có mà không biết đủ như vậy.”
Một câu nói dài này cũng đã kéo đầy giá trị lửa giận của Lâm Thúy Vân.
“Đúng đúng đúng, đều là em trai anh bỏ tiền ra xây, nhưng anh cũng không nghĩ, lúc trước cái danh ngạch này anh không cho chú ấy, thì Lâm Quân Trạch có thể có hôm nay sao?”
Lâm Thúy Vân bắt đầu nói không lựa lời.