Thời buổi này, có thể gói kín mít như vậy, vừa thấy đã biết không phải đồ vật gì đơn giản.
Tuy nói Cố Tri Ý cứu người ta một mạng, nhưng Chu Khang Đức cũng cho một danh ngạch cho anh cả cô. Vốn cũng không nợ bọn họ cái gì. Bây giờ lại nhiều lần lấy đồ vật của người ta. Cố Tri Ý nói thế nào cũng không chịu cầm.
Cuối cùng vẫn là Chu Khang Đức đi tới, nói: “Tiểu Cố à, cháu cứ cầm đi. Cũng coi như là ông già này kết một mối thiện ý với nhà các cháu, không cho phép từ chối nữa.”
Chu Khang Đức cũng đã nói như vậy, Cố Tri Ý cuối cùng không còn cách nào, chỉ có thể nhận lấy. Nhưng mà, lúc đi dường như cô nghĩ tới chuyện gì, lại lấy ra một cái chai.
Nói với Chu Thu Nguyệt: “Chị Thu Nguyệt, thuốc này em vẫn luôn muốn đưa cho chú Chu, nhưng vẫn luôn không có cơ hội. Cái này thời điểm khẩn cấp thì mọi người dùng, cũng không nhiều thuốc lắm. Một năm sau nếu không dùng hết thì bỏ đi. Hai người nhìn xem có cái đầu phun có thể phun thuốc ra, nếu xuất hiện tình trạng thở không nổi cứ xịt hai cái vào miệng là được.”
Cố Tri Ý đưa cho Chu Thu Nguyệt một cái cái chai màu trắng, cũng không đưa vòi phun ra cùng lúc, chủ yếu vẫn là không thể giải thích được nguồn gốc của thứ này.
Chỉ một cái chai mà thôi, mọi người sẽ khó có thể nghi ngờ.
Chu Thu Nguyệt cũng biết chỗ tốt của thứ này, trong lòng càng thêm cảm kích Cố Trị Ý.
Cũng không nói gì mà nhận lấy.
Cố Tri Ý nói qua phương pháp sử dụng rồi cũng không ở lại lâu.
Bận rộn từ sáng sớm, Cố Tri Ý cũng không muốn chạy nữa, để Lâm Quân Trạch đi mua vé một mình. Còn cô thì dẫn theo ba đứa con, ngồi xe bò trở về.
Chờ đến khi về đến nhà, rõ ràng tinh thần của hai cậu bé Đại Bảo và Nhị Bảo đã hơi uể oải.
Cố Tri Ý rửa mặt rửa tay cho hai cậu nhóc, để cho hai nhóc đi ngủ trước.
Gần như là ngay sau đó, Lâm Quân Trạch đã trở lại.
“Đã mua được vé rồi?” Cố Tri Ý hỏi.
“Mua được rồi, vé xe lửa hai giờ chiều mai, anh mua vé giường nằm.
Cố Tri Ý gật gật đầu, tự đi rửa mặt, cũng chuẩn bị đi ngủ một lúc.
Một giấc ngủ dậy, đã hơn bốn giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-322.html.]
Vì hai nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo đi huyện thành nên cũng tự dùng tiền riêng của mình mua chút kẹo.
Khi Cố Tri Ý đang hỏi hai cậu nhóc mua kẹo làm gì.
DTV
Đã nghe thấy Nhị Bảo nghiêm trang nói: “Con mua cho Nini, vậy thì cậu ấy chính là người của con.”
Cố Tri Ý:???
Thật sự không biết cả ngày đầu óc của Nhị Bảo đều suy nghĩ cái gì?
Nhưng mà Cố Tri Ý cũng không ngăn cản hai đứa nhỏ mua quà tặng cho bạn bè.
Cho nền một giấc ngủ dậy, hai nhóc liền đeo lên lưng bọc nhỏ của mình, đi ra ngoài phát kẹo.
Mấy đứa nhóc trong thôn đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn hai cậu nhóc.
Đặc biệt là Đại Bảo và Nhị Bảo lại vô cùng biết cách làm người. Phát một cái kẹo, liền nói: “Đừng quên chúng tớ nha!”
Mấy đứa nhóc con này, chỉ cần có kẹo ăn, vậy thì đúng là nói cái gì chính là cái đó.
“Đại Bảo, Nhị Bảo, cậu yên tâm, chắc chắn tớ sẽ không quên hai cậu đâu.”
Những đứa bé khác cũng sôi nổi phụ họa: “Đúng vậy, anh Nhị Bảo, anh chính là bạn tốt nhất của em.”
Mấy đứa nhóc bắt đầu phun rắm cầu vồng giống như không cần tiền vậy.
Đại Bảo và Nhị Bảo cũng bị thổi lâng lâng, sau khi chia kẹo cho mấy bạn nhỏ, cũng liền chuẩn bị đi trở về.
Nhưng mà khi trở về, nhìn thấy Bằng Bằng ngồi xổm ở một bên góc tường, cả người bẩn hề hề, ánh mắt ba ba nhìn hai cậu nhóc. Nhị Bảo vẫn tiến lên cho cậu nhóc kia mấy viên kẹo.
Bệnh hay quên của trẻ con luôn rất nghiêm trọng, trước kia tuy rằng cũng cãi nhau ầm ĩ, nhưng Nhị Bảo rộng rãi không để trong lòng chút nào. Cười đặt ba bốn viên kẹo trái cây vào trong tay Bằng Bằng.
“Bằng Bằng, bai bai nha, ngày mai chúng tớ đi rồi.”
Nhị Bảo nói xong liền chạy, Bằng Bằng ngơ ngác mấy viên kẹo trái cây trong nhìn lòng bàn tay. Nhẹ giọng nói: “Tạm biệt.”
Rồi sau đó nắm chặt mấy viên kẹo trái cây trong lòng bàn tay giống như một đồ vật quý giá, thật cẩn thận cất vào trong túi quần.