Sau khi Lâm Quân Trạch điều chỉnh tư thế ngủ của Tam Bảo một chút mới nói: “Đúng vậy, lần này cháu trở về chuẩn bị đón mấy mẹ con Tiểu Ý đi bộ đội, ngày mai liền đi.”
Lâm Quân Trạch xenm như giải thích nguyên nhân vì sao hôm nay lại bỗng nhiên tới nhà chơi.
“À, như vậy hả, khá tốt, khá tốt, người một nhà đúng là cũng nên ở cùng nhau.” Nói xong lại ra vẻ cảm khái: “Con bé Tiểu Cố này không tồi. Một nhà các cháu tới bên kia thì cố gắng sống thật tốt, có rảnh trở về thì thuận tiên đến thăm ông già này. Chú cũng già rồi, cũng không biết còn có thể nhìn thấy mấy lần nữa.”
Có lẽ những người cao tuổi đều sẽ như vậy, số lần gặp mặt con cháu đều là càng ngày càng ngày giảm bớt.
Trong lòng cũng khó tránh khỏi hơi cảm thấy phiền muộn.
Chu Khang Đức nghiễm nhiên coi Cố Tri Ý như một đứa con gái khác của mình.
Chu Thu Nguyệt vừa đun nước xong, tiến vào lại thấy không khí có chút xấu hổ, vội vàng đứng ra làm bộ ghen nhìn Chu Khang Đức: “Ba à. có phải ba cảm thấy nhìn thấy con mỗi ngày chán rồi không hả? Con thấy ba còn để bụng Tiểu Ý hơn so với con đó?”
Chu Khang Đức hình như cũng cảm thấy không khí không tốt, cũng liền bước xuống bậc thang mà con gái mình vừa đưa cho. Bất đắc dĩ cười nói: “Tiểu Cố cháu nhìn đi, chị Thu Nguyệt của cháu đã bao lớn rồi, còn học trẻ con, đi ăn dấm chứ.”
Cố Tri Ý thật ra cũng không cảm thấy có gì, phụ họa nói: “Vậy thì chú có thể nói sai rồi, ghen này ấy hả, cũng chẳng phân biệt tuổi tác.”
Rồi sau đó quay đầu nhìn về phía Chu Thu Nguyệt: “Chị Thu Nguyệt, chị nói có đúng không?”
“Đúng vậy, ba, con thấy ba đúng là bắt đầu bất công, còn không thừa nhận.”
Mọi người cũng chỉ trêu ghẹo một phen.
Bây giờ Chu Khang Đức đã chuyển mục tiêu sang trên người hai nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo.
Hai cậu nhóc lanh lợi này, lúc trước cũng là đem ông ấy quay vòng vòng vì tưởng là kẻ xấu.
“Đại Bảo, Nhị Bảo, còn nhớ ông không?” Chu Khang Đức lộ ra nụ cười tự cho là hiền lành.
Nhị Bảo nghiêng nghiêng đầu, nói thẳng một câu: “Nhớ ạ, nhưng mà ông ơi, hay là ông đừng cười nữa vì nhìn giống người xấu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-321.html.]
Đại Bảo gật gật đầu: “Giống bà ngoại sói.”
Nhị Bảo sửa đúng: “Bà ngoại sói là nữ.”
DTV
“À à à, đó là ông ngoại sói.”
“Ha ha ha ha....” Chu Khang Đức ngược lại cũng không cảm thấy ngượng, bị hai cậu nhóc này trêu đùa làm cho bật cười ha ha.
Chu Thu Nguyệt ở một bên không yên tâm nói: “Ba, ba cười chậm một chút.”
Không biết vì cái gì, lời này khiến Cố Tri Ý bật cười.
Chẳng lẽ còn có thể khống chế cười nhanh cười chậm sao?
Nhưng mà có lẽ cũng do chị ấy sợ Chu Khang Đức lên cơn suyễn.
Chu Khang Đức cười một hồi lâu, mới nhìn về phía Cố Tri Ý nói: “Tiểu Cố à, hai đứa bé này cháu nuôi thế nào vậy? Khiến cho người ta rất thích.”
Vấn đề này Cố Tri Ý có thể không nghĩ ra nguyên nhân nào cả.
Bởi vì Chu Thu Nguyệt không kết hôn, cho nên lúc này nhìn thấy hai cậu nhóc nhà Cố Tri Ý, nhưng không phải hiếm lạ sao?
Còn Tam Bảo, đã lăn quay ra ngủ, tiến vào hình thức chớ quấy rầy rồi.
Cố Tri Ý cũng không ngồi trong nhà Chu Khang Đức lâu lắm, uống vài chén trà liền đứng dậy chuẩn bị đi về.
Chỉ là trước khi đi thời điểm, Chu Thu Nguyệt gọi Cố Tri Ý sang một bên. Lấy ra một túi vải, không khỏi phân trần nhét vào trong tay Cố Trị Ý.
“Tiểu Ý à, Chị Thu Nguyệt cũng không có gì có thể cho em, em cầm lấy cái này, đi bộ đội bên kia cố gắng sống thật tốt, có rảnh thì viết thư cho cha con chị nhé. Em cũng biết ba chị á, bên ngoài nhìn không tim không phổi, nhưng trong lòng cũng rất cô đơn. Sau này e có dịp về đây, có rảnh thì tới xem một cái.”
Tựa hồ nói đến chỗ cảm động. Chu Thu Nguyệt nghiêng mặt qua một bên, nói: “Được rồi, hôm nay gió rất lớn, mọi người trở về đi. Trên đường cẩn thận một chút.”
“Chị Thu Nguyệt, những thứ này quá quý trọng, em không thể lấy.” Cố Tri Ý đẩy lại, nói.