Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 319

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:37:47
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KjPjAvqLj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gương mặt cười vừa vặn nhìn về phía camera kia của Tam Bảo, nghĩ tới tấm ảnh chụp này hẳn là rất thành công. Lần này chụp mấy tấm, đều là cả nhà cùng chụp chung, chỉ là tạo dáng có chút khác nhau mà thôi.

Sau khi chụp xong thì Cố Tri Ý giúp mấy đứa nhóc mặc quần áo vào sau đó quấn kín khăn quàng cổ. Lâm Quân Trạch phụ trách ôm Tam Bảo.

Chờ đến lúc ra bên ngoài đưa tiền cho ông chủ, nói: “Cái đó, ông chủ, ngày mai chúng tôi phải đi quân doanh rồi, có thể giúp chúng tôi rửa ảnh cấp tốc được không?”

Thật ra bất kể ngành nghề nào, chỉ cần đưa tiền đúng chỗ vậy thì chen vào cả cái đội cũng vẫn có thể. Cho nên ông chủ cũng sảng khoái đồng ý.

“Được, vậy trưa ngày mai mọi người tới lấy.”

Từ quán chụp ảnh đi ra ngoài thì Lâm Quân Trạch đi tới Cung Tiêu Xã mua chút điểm tâm và trái cây sau đó dẫn cả nhà tới nhà của Trương Trác.

Vừa khéo Trương Trác mới về đến nhà, nhìn thấy cả nhà Lâm Quân Trạch thì còn rất kinh ngạc.

“Doanh trưởng, sao anh có thời gian rảnh về thế?”

“Mới vừa hoàn thành một cái nhiệm vụ nên thuận tiện về mang chị dâu cậu và mấy đứa trẻ vào quân doanh luôn.” Lâm Quân Trạch nói.

“Vậy thì đúng là tốt quá, vậy thì người một nhà doanh trưởng và chị dâu sẽ không phải chia cắt hai nơi.”

Trương Trác cũng là mừng thay cho Doanh trưởng nhà mình. Rồi sau đó anh ta nhìn về phía Tam Bảo trong n.g.ự.c Cố Tri Ý: “Ôi trời, đây là Tam Bảo đúng không? Đã lớn như vậy rồi?”

Trước kia lúc Tam Bảo đầy tháng cho nên Trương Trác nhờ em trai Trương Lực của mình đưa cái bao lì xì vì vừa vặn lúc đó là cuối năm.

Sở quản lý lương thực cũng vội, sau đó Lâm Quân Trạch cũng không ở nhà nữa, bản thân mình cũng không tiện đi tới thăm cho nên đây vẫn là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy Tam Bảo.

Nhóc con bụ bẫm này trông trắng trẻo mềm mại, sắc mặt cũng không có một chút đỏ hồng vì bị thương tổn do giá rét ở cao nguyên mà chỉ hơi hồng nhạt.

Đặc biệt là chỉ cần có người chơi cùng bé là Tam Bảo đều có thể tặng cho người ta một nụ cười toe toét. Khiến người ta vô cùng thích thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-319.html.]

Lâm Quân Trạch nhìn vẻ mặt thích thú này của Trương Trác thì trêu chọc nói: “Nếu thích như vậy thì tự mình sinh một đứa đi chứ?”

DTV

Trương Trác lại chỉ lắc lắc đầu, nói: “Chậc, vẫn là không nên liên lụy nữ đồng chí nhà người ta.”

Nghe ý tứ này của anh ta như là có đối tượng vừa ý nhưng lại bởi vì nguyễn nhân cái chân này của mình mà sợ mình làm chậm trễ người ta.

Vốn Cố Tri Ý cũng không muốn xen vào việc của người khác nhưng mà đối phương là chiến hữu của Lâm Quân Trạch lại là thương binh. Là anh hùng như vậy, hẳn là nên có một người biết nóng biết lạnh bên cạnh chứ không nên cô độc sống quãng đời còn lại.

Cô nói: “Trương Trác này, chị dâu nói một câu không xuôi tai lắm, tuy rằng cậu đã lui về hậu phương nhưng hiện giờ cậu ở sở quản lý lương thực lại còn có chức vị không thấp. Không có kém hơn người khác một chút nào cả, cho nên cậu không cần lo sợ không xứng với con gái nhà người ta. Nói nữa, cậu không hỏi người ta xem thì làm sao biết được rằng người ta không muốn cậu làm “chậm trễ” người ta chứ?"

Trương Trác nghe câu đầu còn không có phản ứng gì nhưng tới câu sau mà Cố Tri Ý nói thì khiến anh ta không khỏi nhớ tới cô gái hai mắt đỏ bừng nhìn anh ta nói: Anh không hiểu bất cứ thứ gì cả.

Chẳng lẽ thật sự anh ấy chẳng hiểu bất cứ thứ gì cả sao?

Trương Trác lâm vào trầm tư.

Lâm Quân Trạch nhìn Cố Tri Ý một cái, cho cô một ánh mắt vợ ơi em quá giỏi.

Đương nhiên!!

Mặt Cố Tri Ý ngạo kiều.

Nhưng mà người khác khuyên bảo cũng chỉ có thể nói tới đây, nói nữa sẽ vượt rào. Sau này làm như thế nào vẫn phải xem chính bản thân Trương Trác.

Vào khoảng giữa trưa thì Trương Lực trở về. Nhìn thấy cả nhà Cố Tri Ý thì cũng nhiệt tình tiếp đón bọn họ ở lại ăn cơm trưa nhưng mà lại bị Lâm Quân Trạch từ chối.

“Hôm nay để cho người doanh trưởng này mời các cậu đi, ngày mai anh và chị dâu các chú phải lên xe lửa tới quân doanh rồi, lần gặp mặt tiếp theo cũng không biết vào khi nào.”

Lâm Quân Trạch rất là cảm khái.

Loading...