Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 318

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:37:45
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì thế nên anh nói: “Anh bảo vệ quốc gia còn không phải hy vọng mấy mẹ con ở bên cạnh mình sao? Em đi vào trong trước đi, em và Tam Bảo cũng chưa mặc áo khoác, cẩn thân cảm lạnh, anh đi gọi ông chủ.” Nói rồi đưa Tam Bảo cho Cố Tri Ý.

Lúc này Cố Xảo mới nhìn đến đứa bé trong n.g.ự.c Cố Tri Ý. Trong lòng càng thêm hận, không nghĩ tới bào thai lần này Cố Tri Ý lại là con trai? Sao lại có thể may mắn như vậy được chứ?

Đặc biệt là nhìn thấy dáng vẻ trắng trẻo mập mạp của Tam Bảo thì sự ghen ghét trong lòng như thế tùy thời sẽ phun trào ra vậy. Sợ chính mình không khống chế được phải lao lên xé nát gương mặt yêu mị này của Cố Tri Ý.

Cô ta cắn răng cười nói: “Ha ha, vậy, vậy hai người vội đi, chúng tôi đi trước.” Nói xong thì xoay người đi ngay.

Cô ta sợ cô ta thật sự không khống chế được lực lượng hồng hoang trong cơ thể của chính mình. Xoay người cũng mặc kệ Trần Tuấn Nhân đi phía sau mình, đỡ eo đi ra khỏi quán chụp ảnh.

Trần Tuấn Nhân cũng chưa nói cái gì mà xoay người đuổi theo Cố Xảo.

Nhìn thấy dáng vẻ nổi giận đùng đùng của Cố Xảo thì cẩn thận tiến lên muốn đỡ lấy Cố Xảo.

“Xảo Xảo. em đi châm một chút, cẩn thận con.”

Trần Tuấn Nhân không nói cái này còn được, vừa nhắc tới con thì Cố Xảo có một bụng hóa mà không biết nên phát tiết ra thế nào.

Chính mình gả cho một người đàn ông tự cho là không tồi nhưng sau khi đối lập với Lâm Quân Trạch bên cạnh Cố Tri Ý thì quả thực một trên trời một dưới đất. Đặc biệt người đàn ông Trần Tuấn Nhân này còn là một tên phế vật.

Càng nghĩ trong lòng càng cảm thấy không cân bằng, đột nhiên cảm giác bụng đau xót, “A” lên một tiếng!

Thiếu chút nữa cô ta xụi lơ trên mặt đất, may mà có Trần Tuấn Nhân đứng ở bên cạnh đỡ lấy cô ta.

“Xảo Xảo, làm sao vậy, làm sao vậy?” Trần Tuấn Nhân ở bên cạnh nôn nóng hỏi.

Đây cũng là lần đầu tiên hai người gặp loại tình huống này cho nên hai mắt tối sầm lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-318.html.]

Vẫn là có một thím đi ngang qua có lòng tốt nhắc nhở hắn: “Chắc là vợ cậu sắp sinh rồi, nhanh đưa cô ấy về nhà đi thôi.”

Lúc này Trần Tuấn Nhân mới như lấy lại được phản ứng, gật gật đầu, liền phải bế Cố Xảo lên. Nhưng ai biết được lấy thân hình gầy yếu này của hắn muốn bế lên Cố Xảo đã béo lên mấy chục cân vì mang thai rõ ràng là có chút cố hết sức.

Mà Cố Xảo thì bởi vì bụng đau từng cơn không ngừng mà cảm thấy đau đớn tới khó nhịn. Nghe được thím kia nói, mang cô ta về nhà sinh nên c.h.ế.t sống không muốn cho Trần Tuấn Nhân ôm lấy mình.

“Mang em đi bệnh viện, em muốn đi bệnh viện sinh.”

Trước đây Cố Xảo mời một lão trung y tới bắt mạch nói là đứa bé trai cho nên cô ta mới có thể không chút sợ hãi mà tác oai tác quái ở nhà họ Trần.

Nghe nói ba đứa con của Cố Tri Ý đều được sinh ra ở bệnh viện nên nói cái gì Cố Xảo cũng không chịu sinh con ở nhà.

Cuối cùng không có biện pháp nào khác nên Trần Tuấn Nhân chỉ đành bỏ lại Cố Xảo trước rồi chạy về nhà gọi người thuận tiện lấy một tấm ván gỗ. Sau khi đặt Cố Xảo lên trên mặt ván gỗ thì mấy người hợp lực đưa Cố Xảo đi tới bệnh viện. Tới bệnh viện rồi thì bụng Cố Xảo lại không đau nữa.

Bác sĩ nhìn người vừa rồi khi mới vào cửa còn kêu trời kêu đất đau đớn lúc này lại chẳng có chuyện gì nữa cả thì vẻ mặt bất mãn nhìn Trần Tuấn Nhân: “Này không phải là chơi chúng tôi sao?”

Lãng phí tài nguyên chữa bệnh!

DTV

Nói xong thì bác sĩ rời đi để lại Trần Tuấn Nhân và Cố Xảo hai người hai mặt nhìn nhau.

Chuyện xảy ra bên này thì Cố Tri Ý cũng không biết. Lúc này người một nhà bọn họ đang ngồi bên cạnh nhau, tay Cố Tri Ý thì ôm Tam Bảo.

“Tam Bảo, xem phía trước kìa, cái đen đen kia là cái gì thế?”

Tam Bảo tò mò nhìn, ông chủ kích động hô lên: “Ấy, đúng đúng chính là như vậy, được, mau, cười một cái.”

“Rắc rắc”” Camera chợt lóe lên một cái, sau đó khóa vĩnh viễn ký ức lại trong ảnh chụp.

Loading...