Nhưng may mắn là vì để ý đến mấy đứa bé nằm cạnh nên anh cũng chỉ dám ôm Cố Tri Ý, hai người nói chuyện với nhau.
“Vợ à, lần này gia đình chúng ta không bao giờ phải xa nhau nữa.” Nói đến đây, Lâm Quân Trạch giống như có chút xúc động.
“Ừm. Chúng ta không bao giờ phải xa nhau nữa.” Cố Tri Ý giống như nghĩ đến điều gì đó. ngước mắt nhìn Lâm Quân Trạch.
“Anh tham gia nhiệm vụ lần này có bị thương hay không?” Lâm Quân Trạch nhìn vợ của mình, dường như lúc này cô ấy mới nhớ đến quan tâm anh, trong lòng anh không khỏi có chút chua xót.
Mỗi ngày sự chú ý của cô đều bị mấy tên nhóc trong nhà lấy đi hết rồi.
“Không sao đâu, đều là vết thương nhỏ.” Lâm Quân Trạch cũng không giấu diếm, nhiệm vụ lần này cũng không xảy ra vấn đề gì lớn cả.
Cố Tri Ý nghe anh nói như vậy thì cũng thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì lúc làm nhiệm vụ có chút vết thương nhỏ cũng là chuyện bình thường. Vì vậy cũng không quan tâm đến nữa.
Lâm Quân Trạch:???
Không phải cô ấy nên xem anh bị thương ở đâu sao? Mặc dù chỉ là vết thương nhỏ nhưng sao vợ của anh lại không biết đau lòng anhmnhư vậy chứ?
Vì vậy, vẻ mặt Lâm Quân Trạch có chút u oán nhìn về phía Cố Trị Ý.
Cố Tri Ý hoàn toàn không cảm thấy có gì không ổn cả, nhưng khi thấy ánh mắt của Lâm Quân Trạch, cô mới khó hiểu hỏi: “Sao lại nhìn em như vậy?”
“Vợ à, em không thương anh gì cả.” Giọng điệu của anh giống như người vợ bị chồng ruồng bỏ vậy.
“Không phải chỉ là vết thương nhỏ sao?” Người đàn ông này, thật sự là không thể nuông chiều được, có vết thương nhỏ như vậy chẳng lẽ còn muốn thổi thổi giống như Đại Bảo và Nhị Bảo à?
Lâm Quân Trạch bị Cố Tri Ý đánh bại, thở dài cam chịu.
Cô vợ nhà mình còn chưa hiểu ra thì có thể làm sao bây giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-314.html.]
DTV
Nhưng mà Cố Tri Ý cũng không phải không biết gì như anh nghĩ, ít nhất là ngày hôm nay, khi nhắc đến danh ngạch công nhân viên chức.
Cố Tri Ý có thể nhìn ra sự kì quặc trong nháy mắt đó của Lâm Quân Trạch.
Cố Tri Ý vẫn muốn giải thích rõ ràng chuyện này, về phần Lâm Quân Trạch vẫn có chút không vui gì thì cô cũng không làm gì được nữa.
“Em đã viết thư cho anh kể về chuyện danh ngạch kia, em biết rằng cho dù em cho ai thì bên nào cũng có ý kiến cả. Anh nói em ích kỷ cũng không sao cả, đúng là em thực sự muốn tìm cho anh cả em một công việc. Em biết anh sẽ cảm thấy sao em không đưa danh ngạch này cho mấy anh trai của anh chứ? Em cũng đã nghĩ đến vấn đề này, nhưng danh ngạch chỉ có một, là cho anh cả của anh? Hay là cho anh hai của anh? Anh có thể bảo đảm một trong hai người họ đều không có ý kiến sao? Đến lúc đó lại gây ồn ào khiến người không vui.”
Trên thực tế đúng là có chuyện như vậy, cảm xúc lúc đó của Lâm Quân Trạch cũng có thể là do sự gia trưởng trong anh quấy phá, cảm thấy vợ anh có phần thiên vị nhà mẹ đẻ hơn. Nhưng sau khi nghĩ lại, anh không phải cũng thiên vị nhà họ Lâm hơn sao.
Chuyện này đúng là cũng không có sai.
Nhưng mà Lâm Quân Trạch sẽ không nói lúc đó anh có chút không vui đâu.
Vì vậy anh dứt khoát không nói thêm gì mà trực tiếp ôm chặt lấy Cố Tri Ý.
Ngay lúc Cố Tri Ý cho rằng anh ấy sẽ không nói thêm gì nữa thì Lâm Quân Trạch đang vùi đầu vào cổ cô, có chút buồn buồn nói: “Vợ à, cách xử lý của em rất tốt. Chúng ta đừng nói chuyện này nữa được không?”
“Được rồi, không nói chuyện này, vậy anh bảo chúng ta nên nói gì đây?”
Lâm Quân Trạch cúi đầu xuống nhìn Cố Tri Ý, giọng nói nghẹn ngào nói: “Vợ à, mấy anh em Đại Bảo đều ngủ rồi.”
“Ừm! Đều đã ngủ hết rồi.”
“Vậy thì...” Những lời còn lại bị Lâm Quân Trạch nuốt hết trở lại.
Nhưng mà Lâm Quân Trạch cũng không làm gì cả, nhiều nhất cũng chỉ là ôm ôm một cái, thu một chút phúc lợi của bản thân.
Ngày hôm sau, sau khi Cố Tri Ý làm xong cơm sáng, Lâm Quân Trạch cũng dắt theo mấy đứa bé ra khỏi phòng.
Còn không nhắc đến, chồng của cô chúng là một người đàn ông tốt.