Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 313

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:36:14
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái nồi này Cố Tri Ý cũng chỉ có thể nhận lấy.

Nhưng số tiền này vẫn không cầm lấy mà bảo mẹ Lâm cất đi.

Cuối cùng không có cách nào khác. Mẹ Lâm đành phải cất tiền đi, nghĩ xem khi nào có thể bí mật cất trong hành lý của Cố Tri Ý.

Lúc bà ấy quay về, nói chuyện này với cha Lâm.

“Nếu vợ của thằng tư không lấy vậy thì bà cất đi, bà cũng đừng nhét vào hành lý làm gì, người trên tàu hỏa rất đông, vợ thằng tư không biết, đến lúc đó bị người trộm mất cũng không biết gì.”

Cha Lâm vẫn là người có tầm nhìn hơn, rốt cuộc trên tàu hỏa ở thời đại này thì loại người nào cũng có cả. Nếu như bọn họ nhét tiền mà Cố Tri Ý không biết thì bị người trộm đi cũng không biết. Vậy thì số tiền này chẳng phải là tiện nghi cho người khác sao?

Sau khi me Lâm nghe được điều này, thì cũng từ bỏ ý định nhét tiền cho hai vợ chồng Cố Tri Ý.

Nhưng mà Cố Tri Ý sắp đi nhưng vẫn nhớ thương hai ông bà già bọn họ, điều này cho dù là cha Lâm hay mẹ Lâm đều cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Sau khi ăn bữa tối xong, Lâm Quân Trạch dẫn theo mấy đứa trẻ đi chơi, Cố Tri Ý ở nhà thu dọn một số thứ đơn giản có thể đem đi.

Những thứ như nồi, chảo,...chắc chắn là không mang theo được rồi.

Dù gì thì muốn mang theo ba đứa con, tay của hai người họ cũng không thể xách được bao nhiêu đồ.

Hơn nữa có lúc cũng muốn quay về, không đem tất cả đồ đạc dọn đến bộ đội được, nếu không lúc trở về lại không có đồ để dùng.

Vì vậy Cố Tri Ý vẫn để ở nhà một ít đồ dùng sinh hoạt.

Còn những thứ thiếu, bọn họ có thể đến bên đó mua.

Vì vậy hai người họ chỉ mang một số quần áo mùa đông và mùa hè, cũng mang theo chăn và một số đồ dùng của trẻ con.

Nhìn qua có vẻ không nhiều nhưng mà Cố Tri Ý đã xuyên đến đây được nửa năm, vì vậy cũng đã mua thêm rất nhiều đồ.

Những món đồ này có một số hình thể tương đối lớn, phải đợi ngày mai Lâm Quân Trạch mang đi gửi bưu điện.

DTV

Số còn lại thì là những thứ đồ nhẹ hơn, khi nào đi thì hai người họ chỉ cần xách đi là được.

Đợi đến khi Cố Tri Ý thu dọn đồ đạc xong nhìn đồng hồ, thì Lâm Quân Trạch đã nằm trên giường không muốn động đậy rồi.

Đại Bảo cùng Nhị Bảo đang bám lấy Lâm Quân Trạch muốn bố kể chuyện cho chúng nghe, Tam Bảo ở bên cạnh cũng hỗ trợ ê ê a a.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-313.html.]

Lần đầu tiên trong đời Lâm Quân Trạch cảm thấy trông trẻ con còn mệt hơn cả lúc anh thực hiện nhiệm vụ.

Nhị Bảo nhìn thấy ba nhóc không để ý đến mình thì cưỡi lên bụng của Lâm Quân Trạch.

Đại Bảo cũng học theo, cả hai chơi trò cưỡi ngựa trên bụng của cha chúng.

Lâm Quân Trạch: Tôi đang phải chịu đựng gánh nặng mà tôi không thể chịu thêm ở tuổi này.....

Khụ khụ -

Cố Tri Ý nhìn hai đứa nó chơi đùa đến mồ hôi đầy đầu thì đi đến vỗ m.ô.n.g chúng.

“Thôi nào, nhanh đi ngủ đi, ngày mai có thể đi chơi với mấy đứa bạn của hai đứa thêm một ngày nữa.”

Có lẽ là chưa đến thời gian đi xa nên Đại Bảo và Nhị Bảo cũng không bị ảnh hưởng gì.

Cố Tri Ý lấy nước, lau qua người của bọn chúng, sau đó để hai đứa đi ngủ.

Lúc này đã là hơn 9 giờ rồi, đợi đến lúc Cố Tri Ý lên giường đi ngủ thì Lâm Quân Trạch lập tức xán vào.

Vừa rồi bị hai đứa con trai lăn lộn, nên bây giờ anh chỉ muốn ôm lấy vợ thơm thơm mềm mềm để an ủi trái tim bé bỏng của mình.

“Làm gì thế? Con vẫn còn ở đây đấy!” Cố Tri Ý cũng xấu hổ.

Nhất là tối hôm qua còn bị Nhị Bảo nhìn thấy, lúc đó thằng bé còn tưởng rằng bố mẹ nó đang đánh nhau?

Ừm, quả thật, nếu không phải bà dì của cô đến thì có lẽ hai người họ cũng đang làm chuyện yêu tinh đánh nhau rồi.

Khụ khụ -

“Vợ ơi. anh chỉ muốn ôm một cái thôi.” Giọng nói đàn ông của Lâm Quân Trạch vang lên bên tai cô.

Kèm theo luồng khí nóng thổi qua, khiến tại của Cố Tri Ý đỏ bừng lên.

“Ôm thì cứ ôm đi, đừng động tay động chân.” Người đàn ông này, chỉ cần không để ý một cái lại không thành thật rồi.

Nhưng mà bây giờ anh muốn làm gì đó cũng không thể làm được, he he.

Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể ôm một cái để giải cơn thèm.

Loading...