Bởi vì tương đối vội vàng nên trước khi đi, Lâm Quân Trạch đã đi vào thôn để xin thư giới thiệu trước. Lúc này, Tam Bảo đang ngủ trong phòng thì Cố Tri Ý vào không gian của mình vơ vét, cô xem có thứ gì thích hợp để tặng lại.
Với Lâm Xuân Lệ mà nói, Cố Tri Ý muốn gửi thức ăn cho cô ấy, vì dù sao có đưa cho quần áo gì đó, mặc ở trong thôn sẽ không khỏi khiến người trong thôn chú ý. Còn đồ ăn, vì lúc này Lâm Xuân Lệ cũng đã chia nhà, đóng cửa lại cùng nhau ăn thì cũng không có vấn đề gì.
Cố gia bên kia, cô crũng sẽ cho đồ ăn và một số quần áo bằng sợi tổng hợp. Trong nhà, mỗi người một bộ, mặc vào mùa hè cũng rất thích hợp.
Lâm gia bên kia cũng sẽ như vậy, và gửi thêm cả một ít thịt khô và bánh ngọt.
Hai nhà đều đối xử như nhau.
Sửa soạn xong mọi thứ, đặt từng thứ vào trong bao. Cố Trị Ý vừa gói lại kỹ càng thì Lâm Quân Trạch đã xin được thư giới thiệu mang về rồi.
Anh nhìn mấy gói hàng Cố Tri Ý đã chuẩn bị, hỏi: “Vợ à, em muốn mang theo tất cả mấy cái này qua quân đội sao?”
“Không phải, em muốn gửi cho mẹ và mọi người.” Cố Trị Ý nói xong thì đưa hết mấy cái túi đã chuẩn bị đó cho Lâm Quân Trạch.
“Lần này tương đối vội vàng, cũng không chuẩn bị được cái gì cả, anh mang qua cho mẹ đi!”
Cố Tri Ý sai sử Lâm Quân Trạch không hề khách sáo.
Ngược lại Lâm Quân Trạch cũng không nói gì, thấy vợ của mình còn băn khoăn cho Lâm gia bên kia thì trong lòng cũng rất dễ chịu.
Nói như nào nhỉ? Trên người Lâm Quân Trạch ít nhiều vẫn có thể nhìn ra được một chút gia trưởng. Dù sao thì anh cũng được nuôi lớn lên trong môi trường như vậy.
Giống như lúc Cố Tri Ý chỉ chuẩn bị đồ tặng cho nhà họ Cố mà không chuẩn bị cho nhà họ Lâm, cho dù Lâm Quân Trạch không nói gì. Nhưng trong lòng anh ấy sẽ cảm thấy không được thoải mái. Chỉ là so với những người đàn ông khác thì Lâm Quân Trạch cũng xem như khá tốt. Ít nhất cũng không có yêu cầu khắt khe, Cố Tri Ý phải hiếu thảo với cha mẹ anh và chăm sóc gia đình như thế nào.
DTV
Rốt cuộc anh ấy cũng đã nhận được sự giáo dục chính quy, vì vậy cũng không có ý nghĩ rằng phụ nữ là đồ vật của họ.
Có những tật xấu nhỏ nhưng chúng đều nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-312.html.]
Lâm Quân Trạch không có ý kiến gì với cách Cố Tri Ý công bằng xử lý quan hệ của cả hai bên.
Lâm Quân Trạch đi ra ngoài, thấy trời bên ngoài cũng đã muộn rồi, Cố Tri Ý bắt đầu đi nấu bữa tối.
Ngày hôm sau, Lâm Quân Trạch đi mua vé tàu hỏa, Cố Trị Ý cũng mang gói đồ hôm qua cô chuẩn bị cho nhà họ Cố và Lâm Xuân Lệ.
Trong túi gửi cho Lưu Ngọc Lan, cô cũng để thêm 100 tệ vào đấy.
Người đến sau như Cố Tri Ý, hưởng thụ sự yêu thương của gia đình họ, nhưng bây giờ lại không có cách nào ở bên cạnh báo hiếu họ. Vì vậy cô chỉ có thể dùng cách thức này để báo đáp họ.
Khi về đến nhà, cô thấy mẹ Lâm đang trông Tam Bảo, nhìn thấy Cố Tri Ý đã về, bà ấy gọi Cố Tri Ý vào phòng. Từ trong thắt lưng quần lấy ra một nắm tiền giấy. Đưa cho Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý thực sự không ngờ được là mẹ Lâm sẽ cho cô tiền.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy?”
“Hai đứa đến ở trong quân đội, đi đâu cũng phải tiêu tiền, hơn nữa còn phải nuôi ba đứa con, số tiền này con cầm lấy đi.”
Số tiền này có thể là chi phí sinh hoạt mà trước đây Lâm Quân Trạch đưa cho hai ông bà già.
Cha Lâm bên ngoài thì nhận lấy nhưng đằng sau lại dặn mẹ Lâm đưa cho hai vợ chồng Cố Tri Ý cầm.
Nhìn bề ngoài thì mọi việc xử lý vô cùng công bằng, nhưng bên trong như thế nào thì ai mà biết được. Như vậy cũng không ai nói được gì cả.
Cố Tri Ý vẫn không cầm lấy, từ chối nói: “Mẹ, mấy năm nay con cũng tiết kiệm được một số tiền, tiền vẫn đủ dùng, số tiền này bố mẹ cứ giữ lấy đi.”
Vẻ mặt mẹ Lâm nhìn về phía Cố Trị Ý như kiểu con đang lừa ai vậy.
Cố Tri Ý cũng nhớ đến hành vi tiêu tiền như nước chảy của nguyên chủ, vì vậy cũng không phản bác được cái gì.
Đều do nguyên chủ hại cô rồi!!