Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 311

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:36:10
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cười khan nói: “Ha ha, em gái à, em yên tâm, anh sẽ giúp em giám sát anh cả!”

Cố Tri Ý cũng không đến vạch trần ý đồ kia của anh.

Trước khi đi. Lưu Ngọc Lan đi vào trong phòng lấy ra vài thứ nhét vào trong tay Lâm Quân Trạch.

“Trong nhà cũng không có vật gì tốt cả, trước đó đã phơi được một ít hoa hiên vàng, sau này các con nấu ăn thì có thể cho vào, rất thanh và ngọt. Còn có chút mứt cho con mang đến quân đội, buổi sáng có thể ăn kèm với cháo.”

Lưu Ngọc Lan cứ nói liên miên, dặn dò đủ chuyện.

Cố Tri Ý cũng không kiên nhẫn nữa, chờ Lưu Ngọc Lan nói xong mới trả lời: “Con biết rồi, mẹ dừng lo nữa! Vậy chúng con đi về trước đây!”

Treo đồ ăn vặt lên xe, Cố Tri Ý tạm biệt người Cố gia, lên xe và trở về nhà.

Bởi vì sắc trời vẫn còn sớm nên Cố Trị Ý ôm Tam Bảo. lai đi một chuyến đến nhà Lâm Xuân Lệ.

Hôm nay, bởi vì con trai của Lâm Xuân Lệ ngã bệnh nên lúc Cố Tr Ý vừa đến cửa thì Lâm Xuân Lệ vừa dỗ cho đứa bé ngủ xong.

Nhìn thấy Cố Tri Ý đến cửa, cô ngạc nhiên nói: “Tiểu Ý, sao hôm nay lại rảnh mà đến đây?”

“Chị Xuân Lệ, ngày mai em phải đi rồi nên hôm nay đến chào chị một tiếng.”

Tam Bảo ở độ tuổi này chỉ thích được ôm, còn chưa ngồi được. Vì vậy Cố Tri Ý cũng nói ngắn gọn.

“Sao lại nhanh như vậy?” Dường như Lâm Xuân Lê còn chưa phản ứng kịp.

“Đúng vậy! Hôm qua, chồng em trở về thì cho em biết, cũng vừa vặn lại đi ngang qua đây nên tiện thể đưa mẹ con chúng em cùng vào quân đội. Mà quân đội bên kia cũng đã sắp xếp xong rồi.” Cố Tri Ý nói.

Thật ra từ lúc cô xuyên đến đây đến hiện tại, có thể nói rằng thời gian cô tiếp xúc với Lâm Xuân Lệ còn nhiều hơn với Lâm Quân Trạch. Bây giờ đột nhiên nói phải rời khỏi đây thì đúng là có chút không nỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-311.html.]

Có lẽ vì Lâm Xuân Lệ đang chăm sóc cho con trai bị bệnh nên sắc mặt có vẻ tiều tụy, lúc này lại nghe người bạn tốt của mình nói phải đi, trong lòng cảm thấy khó chịu.

Cô há miệng to như muốn nói gì đó nhưng sau cùng cũng chỉ tiến lên cầm lấy tay Cố Tri Ý, gượng cười nói: “Như thế này cũng rất tốt, như vậy thì vợ chồng hai người cũng không phải bị ngăn cách hai nơi nữa rồi.”

Buồn thì có buồn nhưng gia đình của người bạn tốt nhất này đoàn tụ bên nhau thì Lâm Xuân Lê còn muốn vui mừng thay cho cô ấy.

Bởi vì Cố Tri Ý đang ôm Tam Bảo nhưng một tay vẫn còn rảnh rỗi, thế là dùng tay đó nắm chặt lấy tay Lâm Xuân Lệ.

DTV

“Đúng vậy. Chị Xuân Lệ, sau này nếu chị nhớ em thì nhớ viết thư cho em!”

Có lẽ cảm thấy bầu không khí này không thích hợp cho lắm nên Lâm Xuân Lệ nói bằng giọng vui vẻ chuyển đề tài.

Sau đó bảo Cố Trị Ý ngồi chờ một hồi, cô đi vào phòng chuẩn bị cho Cố Tri Ý một số thứ.

“Em xem, em đi vội quá, chị cũng không có cái gì tốt cho em cả, đều là chút đồ ở nhà làm. Không đáng mấy đồng tiền cả, còn có một số thảo dược, mùa hè trời nóng bức cũng có thể lấy ra nấu chút trà để lạnh rồi uống một chút.”

Cố Tri Ý cũng không khách sáo, vốn dĩ cô cũng đã chuẩn bị trước khi đi sẽ lấy một số thứ mang đến Lâm gia, Cố gia và cả Lâm Xuân Lệ.

Rời khỏi nhà Lâm Xuân Lệ, Tam Bảo đã hơi buồn ngủ nên Cố Tri Ý lập tức trở về nhà.

Sau khi đặt Tam Bảo lên giường, cô mới rảnh rỗi mà thu xếp một ít đồ gửi qua cho Cố gia và Lâm Xuân Lệ bên kia.

Mở ra gói đồ mà Lưu Ngọc Lan đã cho, Cố Tri Ý nhìn thấy năm mươi khối tiền bên trong thì cũng không biết nói gì.

Lại mở đến gói đồ mà Lâm Xuân Lệ cho, vốn dĩ cô cho rằng tất cả là mấy món đồ như đồ ăn, thế mà lại thấy rơi ra một thứ.

Cố Tri Ý mở túi vải đựng vật đó lên xem thì nhìn thấy trong túi vải là một chiếc vòng tay vàng.

Nhớ đến trước đó, Cố Tri Ý để Lâm Đương Dũng thu mua đồ cổ thì họ đã giữ lại cái này. Không ngờ cái này là để lại cho cô.

Nhìn thấy cách làm giống nhau của hai người này, Cố Tri Ý cũng không biết phải nói gì với hai người họ.

Loading...