Mà Cố Tri Ý bên này lại lôi kéo Lâm Tú Mai ngồi xuống, lấy mười khối tiền từ trong túi ra, đưa cho Lâm Tú Mai.
“Chị dâu, qua một thời gian nữa là chị sinh cháu trai rồi, đến lúc đó em đã đến quân đội bên kia, chắc chắn không thể lập tức quay về ngay được, ở đây em có mười khối tiền gửi chị, đến lúc chị ở hãy bảo anh hai mua chút thịt cho chị bồi bổ.”
Lâm Tú Mai thật sư không ngờ Cố Trị Ý lại cho mình một số tiền lớn như vậy.
“Không cần, không cần! Anh hai của em sẽ mua sữa cho chị.” Lâm Tú Mai từ chối nói.
“Chị dâu, chị cầm đi! Em cũng không có cái gì tốt để cho cháu trai cả.” Cố Tri Ý vẫn nhất quyết nhét tiền vào trong tay Lâm Tú Mai.
Vốn dĩ Cố Tri Ý muốn chuẩn bị cho đứa cháu trai này mấy bộ quần áo, trước đó cô nhớ lại nội dung câu chuyện thì biết Lâm Tú Mai sinh đợt này là một đứa bé trai, vì vậy Cố Tri Ý mới luôn miệng gọi cháu trai như vậy.
Lần này đi khá vội vàng nên Cố Trị Ý chỉ có thể lấy chút tiền cho Lâm Tú Mai bồi bổ mà thôi. Còn về quần áo cho cháu trai thì chờ đến quân đội bên kia, khi có thời gian rảnh cô sẽ làm mấy bộ gửi về.
Hai người nói chuyện một hồi thì Lâm Quân Trạch bên kia đã đi gọi mấy người Cố gia đều trở về nhà.
Trên đường trở về, Lâm Quân Trạch cũng nói qua với Cố Khôn về chuyện bản thân mình về lần này cũng là dẫn theo mấy mẹ con Cố Tri Ý cùng đến quân đội với anh.
Cố Khôn không nói gì nhiều: “Cha rất hiểu đứa con gái này của cha, từ nhỏ đến lớn nó chưa từng chịu khổ gì, đến lúc sang bên kia, con gánh vác nhiều hơn chút!”
Cố Khôn vẫn không yên tâm Cố Tri Ý, ông vẫn phải dặn dò Lâm Quân Trạch một phen.
Lưu Ngọc Lan ở bên này, trong lòng bà đã vô cùng buồn bã.
Từ sau khi đứa con gái này của bà xuất giá, tốt xấu gì cũng cách gần đó, muốn về thì đều có thể về ngay, có thể gặp mặt rất dễ dàng.
Nhưng lần này là đến quân đội, cũng là núi cao nước xa, nếu có chuyện gì đó thì người làm mẹ như bà cũng không giúp được gì cả.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-309.html.]
Tuy nói hiện tại, Cố Tri Ý đã thay đổi rất nhiều, đã tốt hơn rất nhiều, nhưng ai biết được sau này còn có thể thay đổi trở lại như trước kia hay không. Dù sao người làm mẹ như Lưu Ngọc Lan cũng hơi lo lắng.
Lâm Quân Trạch thấy được thì an ủi hai vị cha mẹ này.
“Cha, mẹ, mọi người yên tâm! Tiểu Ý ở quân đội, tất cả đều có con lo, còn có một số chị dâu trong khu nhà tập thể sẽ giúp con chăm sóc cho mẹ con cô ấy.” Sau đó, anh lại nghĩ đến việc gì đó.
“Cha, mẹ, khi nào hai người nhàn rỗi rồi cũng có thể đến đó thăm chúng con!”
Nói thì nói vậy nhưng hai vị cha mẹ này đã sống cả đời trong một cái thôn không lớn thế này, nơi họ có thể đi xa nhất có lẽ cũng chỉ là vào thành phố.
Nhưng nghe Lâm Quân Trạch nói như vậy thì cặp vợ chồng già này cũng xem như có chút yên tâm, đứa con rể này chính là họ đã chọn trúng trước đây, nhân phẩm cũng không kém.
Sau khi mấy người họ trở về thì Cố Tri Ý ở bên này cũng đã nói chuyện xong với Lâm Tú Mai.
Nhìn thấy cha mẹ mình, hai người anh trai cũng đã về, thấy mọi người đều đã trở về, lúc này Cố Tri Ý mới nói mục đích của chuyến đi này.
“Cha, mẹ, lần này chúng con đi hơi vội, cũng không thể nói sớm hơn với hai người. Ngày thường cha mẹ cũng đừng vất vả nhiều như vậy, công điểm đã có anh hai kiếm. Bây giờ, anh cả cũng đã làm công nhân viên chức trong huyện thành rồi, mọi người không cần lo lắng nhiều nữa.”
Tuy Lưu Ngọc Lan buồn nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ ghét bỏ.
“Cái này còn cần con nói sao? Con đi rồi thì người làm mẹ này lại bớt lo lắng, bây giờ có thể đợi mà hưởng phúc của anh trai con rồi!”
Cố Khôn ngồi bên này lấy củi đụng vào tay bà, ra hiệu bà đừng nên nói lung tung.
Nhưng làm sao mà Cố Tri Ý không hiểu chứ?
Cô cũng không để ý, cô nhét Tam Bảo cho cha ruột của cậu bé.