Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 308

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:36:05
Lượt xem: 110

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi trưa, Lâm Quân Trạch cũng có thể cảm giác được địa vị của mình ở nhà đã tăng lên trong nháy mắt.

Cố Tri Ý làm mấy món chính, lúc ăn còn không ngừng gắp thức ăn cho Lâm Quân Trạch, khiếm Lâm Quân Trạch có cảm giác được yêu thương mà sợ hãi.

Hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo cũng biết sắp tới nhà mình đã phải đi đến một nơi rất xa, nên cơm nước xong xuôi là lại chạy ngay ra ngoài, tìm các bạn nhỏ của mình để chào tạm biệt.

Nhị Bảo kéo lấy cánh tay của cô bé trong thôn, nói: “Ni Ni, tôi phải đi theo cha mẹ đến một nơi rất xa, cậu ở trong thôn phải ngoan nha, không được chơi quá thân thiết với mấy người Thạch Đầu đâu!”

Nói xong thì sờ lên khuôn mặt của cô bé.

Cô bé cũng biết Nhị Bảo sắp phải đi, cô bé cực kỳ không nỡ rời xa người bạn này, nước mắt không kìm được mà muốn rơi rồi.

Được rồi, không cần đau lòng.

“Nhị Bảo, cậu... đi rồi phải nhớ đến tôi nha - trưởng thành phải cưới tôi, tôi... tôi làm vợ... của cậu!” Cô bé hơi thẹn thùng, nhưng nét mặt lại ra vẻ vô cùng chững chạc.

Hai đứa bé lưu luyến không nỡ rời xa nhau.

Đại Bảo đứng một bên thì không có gì để nói cả. Cũng không phải họ không trở lại, thế mà lại xuất hiện ngay một cảnh tượng quỷ dị thế này.

Hai đứa bé mới bốn năm tuổi đang sinh ly tử biệt. Mà gương mặt của một cậu bé khác đứng cạnh đó lại rất bất đắc dĩ.

Hai đứa bé kia còn ghé sát vào nhau, nhỏ giọng thầm thì về những dự định trong tương lai.

DTV

Nếu Cố Tri Ý có ở đây, đoán chừng là sẽ cười chết.

Đứa con trai nhỏ nhà mình lại biết lừa gạt vợ về nhà rồi! Thật sự rất có tiền đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-308.html.]

Bởi vì Cố Tri Ý thấy ngày kia phải đi rồi, thời gian tương đối gấp gáp, nên lúc chiều cô và Lâm Quân Trạch chạy xe đạp trở lại Cố gia một chuyến.

Cô chỉ ôm theo Tam Bảo vì dù sao một chiếc xe đạp cũng không thể chở hết bốn mẹ con.

Mấy ngày trước, Cố Tử Mộc đã mang xe trả lại, nói rằng từ nhà đến nhà máy chế biến thịt bên kia cũng khá thuận tiện, cũng giống như mười dặm tám thôn thế này, nếu có chút tin tức gì cũng truyền đi rất nhanh.

Mấy hôm trước ở Lâm gia bên kia, mẹ Lâm cũng đã từng hỏi làm thế nào mà anh cả bên nhà mẹ đẻ có thể lấy được một chức công nhân viên trong nhà máy chế biến thịt như thế. Cố Tri Ý cũng chỉ nói rằng anh cả nhà mình đã mua, trừ việc đó ra thì cô không nói gì thêm nữa.

Lần này đi khá vội vàng, vẫn nên chào nhà mẹ đẻ bên kia một lần. Thuận tiện cô còn cầm theo mấy quyển sách đưa cho anh cả và anh hai học. Chủ yếu là vì cô sợ sau khi bản thân mình đã theo quân, hai anh trai sẽ buông bỏ việc học, nên Cố Tri Ý muốn trước khi đi, cô sẽ chuẩn bị mọi thứ và nói rõ ràng trước với hai người anh trai.

Còn có chị dâu thứ hai bên kia cũng sắp sinh, lúc cô vừa đến quân đội bên kia, có lẽ sẽ không thể quay về ngay, nên sẽ tặng quà đầy tháng cho cháu trai trước khi đi.

Lâm Quân Trạch chở Cố Trị Ý ôm theo Tam Bảo đi đến nhà Cố gia bên kia.

Lúc này, trong nhà chỉ còn lại Lâm Tú Mai đang chờ sinh, Lưu Ngọc Lan quan tâm con dâu nên không để con dâu đã lớn bụng sắp sinh còn đi làm việc.

Vì vậy, Lâm Tú Mai ở nhà phụ trách làm cơm cho mấy miệng ăn trong nhà. Cô nhìn thấy Cố Trị Ý trở về vào lúc này đã rất ngạc nhiên, nhưng khi nhìn đến Lâm Quân Trạch thì có lẽ đã nghĩ ra.

“Em gái, em rể, hôm nay sao lại rảnh rỗi mà đến đây thế?” Lâm Tú Mai thả bầu nước trong tay xuống, cô cười hỏi.

“Chị dâu, ngày mai em sẽ theo Lâm Quân Trạch theo quân vào quân đội, nên em đến đây một lát.” Cố Tri Ý xuống xe, đổi tư thế ôm Tam Bảo.

“Vậy để chị đi gọi cha mẹ trở về, em chờ một lát!” Lâm Tú Mai vừa nói đã muốn chạy ra ngoài.

Cố Tri Ý giữ cô ngồi lại, nói: “Chị dâu, để Quân Trạch đi là được rồi. Nào, đến đây! Chị ngồi xuống, em nói cho chị nghe chút chuyện.”

Lâm Quân Trạch bên kia cũng rất biết ý, anh thả xe đạp ra thì lập tức đi ra ruộng tìm mấy người Cố Khôn.

Loading...