“Được rồi, đi đi! Còn cần con nói?” Ngoài miệng thì ghét bỏ nhưng trên mặt lại mang theo vẻ vui vẻ mà không lừa được người.
Lâm Quân Trạch đi ra khỏi Lâm gia, anh đi được một đoạn thì nhìn thấy Cố Trị Ý đang ôm Tam Bảo đi đến. Anh tiến lại nhanh hơn ôm lấy Tam Bảo, nói: “Vợ à, sao em cũng đến?”
“Không yên tâm nên đến xem thử!” Cố Tri Ý liếc nhìn anh.
“Hì hì, anh biết vợ anh đau lòng cho anh!” Lâm Quân Trạch giống như không biết da mặt là thứ gì, không biết xấu hổ, không có mặt mũi lấy lòng vợ.
Cố Tri Ý còn muốn nói gì đó thì bên kia Tam Bảo đã có ý kiến rồi.
Vốn dĩ đang được mẹ thơm tho, mềm mại ôm trong lòng, đột nhiên lại biến thành người nào đó thô cứng, mà còn là người cậu bé không quen biết. Nên lúc này đã thay đổi sắc mặt.
"Оа оа оа -"
Lừa bán trẻ con! Mẹ, nhanh đến cứu con!
Tiếng khóc vừa vang lên đã lập tức kéo Cố Tri Ý về bên này.
Nhìn thấy Tam Bảo khóc lóc đến tê tâm liệt phế, cô vội vàng ôm cậu bé từ trong tay người cha ruột này.
“A, bảo bối ngoan, làm sao thế? Không nhớ ba rồi, đúng không?”
Ôm Tam Bảo vào trong lòng, cô nhẹ nhàng đung đưa qua lại hai lần, nhẹ giọng dụ dỗ nói.
Tam Bảo nhìn thấy mẹ mình ở đây thì cuối cùng tiếng khóc cũng chậm rãi ngừng lại, cậu bé ôm lấy Cố Tri Ý rồi dụi đầu vào.
Lâm Quân Trạch nhìn thấy dáng vẻ này của Tam Bảo, trong lòng âm thầm hận: Nhóc thối! Nhỏ như vậy mà đã biết cướp vợ của ba rồi?
Nhưng bản thân anh đã đi suốt một tháng, Tam Bảo không còn nhận ra anh cũng là chuyện bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-307.html.]
Nghĩ lại sau này bản thân mình đã có thể ở bên cạnh mấy mẹ con họ thì trong lòng Lâm Quân Trạch giống như được rót mật.
Cố Tri Ý ôm Tam Bảo rồi cùng nhau đi về với Lâm Quân Trạch.
Trên đường đi, Cố Tri Ý hỏi: “Anh xử lý mọi chuyện xong hết rồi chứ? Mẹ không nói gì chứ?”
“Ừm, đều xử lý xong rồi, anh cũng giao sinh hoạt phí năm nay cho cha. Mẹ cũng là không nỡ xa chúng ta nhưng cũng không nói gì.”
Cố Tri Ý khẽ gật đầu. Cô biết mấy tháng nay, mẹ Lâm và Tam Bảo chung đụng rất nhiều. Cô đoán mẹ Lâm không nỡ rời xa Lâm Quân Trạch, cũng là không nỡ rời xa Tam Bảo.
Nhìn đứa con trai nằm trong lòng mình, cái gì cũng không biết, đột nhiên Cố Tri Ý cảm thấy mình hâm mộ con trai nhà mình.
“Vậy khi nào chúng ta đi?” Cố Tri Ý hỏi.
“Ngày kia. Ngày mai, anh đi lên đó mua vé, thuận tiện đến thăm Trương Trác.” Cố Tri Ý cũng không có ý kiến.
DTV
Cố Tri Ý nghĩ đến chuyện của anh cả nhà mình còn chưa nói với Lâm Quân Trạch. Vì vậy vừa về đến nhà Cố Tri Ý đã nói sơ lược về chuyện xảy ra kia. Sau cùng hỏi: “Em muốn đưa hạn ngạch này cho anh cả của em, anh cảm thấy thế nào?”
Tuy nguồn vốn này là Cố Tri Ý tự mình có được nhưng dù sao cũng là vợ chồng, Cố Tri Ý không muốn giữa hai người lại có hiềm khích chỉ vì vấn đề này. Xem như Lâm Quân Trạch cảm thấy không sao nhưng ai có thể đảm bảo sau này, nếu người của Lâm gia biết được, họ lại nghĩ thế nào.
“Vợ à, chuyện này em quyết định là được rồi, dù sao người này cũng là do em cứu, em muốn đưa hạn ngạch này cho đại ca thì anh cũng không có ý kiến gì cả. Bên ngoài, chúng ta có thể nói là nhờ mối quan hệ mà mua được, cũng tránh cho nhà bên kia có ý kiến.”
Cố Tri Ý không biết trong lòng Lâm Quân Trạch suy nghĩ thế nào nhưng không thể không nói, câu này của Lâm Quân Trạch khiến Cố Tri Ý cảm thấy rất vui.
Không ngờ người đàn ông này còn suy nghĩ sâu xa như vậy.
Đúng là ở hiện tại, mấy người anh em của Lâm gia đều đã lập gia đình, khó tránh khỏi sẽ có chút tính toán cho riêng mình, điều đó là không có gì đáng trách.
Nhưng hạn ngạch này vốn dĩ là bản thân Cố Tri Ý có được, cô có quyền quyết định sẽ cho ai.
Nếu vợ đã nói với anh, chắc chắn anh phải khéo léo hiểu lòng người một ít. Mà cách làm này của Lâm Quân Trạch rõ ràng đã lấy được lòng Cố Tri Ý.