Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 306

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:36:02
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khoảng thời gian này, Cố Tri Ý hoặc là ra khỏi nhà hoặc là trong thường ngày có xảy ra chuyện gì đó, trong lúc đó đều là mẹ Lâm giúp đỡ chăm sóc Tam Bảo, hai người đều đã bồi dưỡng ra cảm tình. Không nghĩ tới cứ như vậy nói đi là đi.

“Mẹ chúng con chắc là chỉ ở nhà được thêm mấy ngày này nữa thôi. Bộ đội bên kia còn có chút sự tình chưa kịp xử lý nữa mà.”

“Vậy...” Mẹ Lâm bên này còn muốn nói gì, đã bị cha Lâm bên kia đánh gãy lập tức.

“Được rồi, bà cũng đừng nhọc lòng nữa làm gì, bọn nhỏ sắp phải đi rồi, đến lúc đó bà chuẩn bị cho bọn nó chút đồ ăn, đi đến bên kia còn có thể tặng một chút cho lãnh đạo.” Cha Lâm trực tiếp sắp xếp công việc. Cũng coi như là phân tán được một chút lực chú ý của mẹ Lâm.

Mẹ Lâm nghe thấy chuyện chuẩn bị thức ăn, lại xoay người đứng lên, chuẩn bị đi xem thử xem nhà mình còn có những đồ vật gì. Hận không thể để Lâm Quân Trạch mang tất cả mọi thứ có thể mang đi theo.

“Cha. con và Tiểu Ý lần này đi bộ đội, đến lúc đó trong nhà lại phải làm phiền cha và mẹ rồi.”

“Được, con đến lúc đó đưa cho cha một bộ chìa khóa, cha bảo mẹ con nếu có thời gian rảnh thì đến đó giúp đỡ quét tước một chút.”

Vừa vặn Lâm Quốc Đống lúc này đã trở về, nghe nói Lâm Quân Trạch lại sắp phải đi, mấy anh em trong nhà này từ nhỏ đã có quan hệ không tồi.

Chỉ là Lâm Quốc Đống không quá giỏi trong mặt biểu đạt cảm xúc của mình.

Cũng chỉ là tiến lên vỗ vỗ bả vai của Lâm Quân Trạch, nói: “Được rồi, em yên tâm đi, trong nhà còn có cả anh nữa kia mà.”

“Em biết rồi! Cha mẹ bên này, xin nhờ anh cả!” Nói với Lâm Quốc Đống bên này xong lại quay sang cha Lâm.

“Cha, con và Tiểu Ý cũng không biết lúc nào mới có thể trở về, chúng con xin gửi trước sinh hoạt phí năm nay.”

Lâm Quân Trạch nói xong thì lấy sáu mươi khối tiền từ trong túi ra, đây cũng xem như hai năm dưỡng lão sau này cho cha Lâm và mẹ Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-306.html.]

Khi phân nhà trước kia cũng đã nói, một năm 30 khối tiền hoặc là đổi bằng lương thực.

Cha Lâm nhận lấy trước mặt con trai trưởng. Ông làm vậy vì muốn mọi người thấy rõ dù ông yêu thương lão tứ thì anh em ở đây cấp thế nào, Lâm Quân Trạch đều sẽ cấp giống như vậy, cũng tránh cho sau này trong lòng anh em còn có lời phê bình lẫn nhau.

Có thể nói ở phương diện này, cha Lâm suy nghĩ đúng là nhiều hơn mẹ Lâm.

Bên này đã bàn giao xong một số chuyện, Lâm Quân Trạch chuẩn bị đứng lên về nhà.

Mẹ Lâm từ phòng bếp đi ra, bà vội vàng gọi: “Lão tứ à, con chờ một chút, mẹ lấy ít đồ sang cho con mang đi.”

Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ dừng bước, nói: “Mẹ, chúng con còn chưa đi nhanh như vậy đâu, mẹ không cần phải gấp.”

“Ôi, mẹ sợ đến lúc đi thì quá vội vàng. Được được được, vậy để mẹ xem lại, đến lúc đó xếp lại một chỗ cho con mang đi!”

DTV

Mẹ Lâm cũng rất bất đắc dĩ, bà chỉ sợ đến lúc đó lại quên trước quên sau.

Mà đi lần này còn không biết bao giờ mới trở lại. Vừa nghĩ đến đó tấm lòng già của mẹ Lâm đã không kìm được mà buồn phiền.

Lâm Quân Trạch cũng biết, bản thân mình đi lần này đoán chừng chỉ vào dịp tết có mấy ngày nghỉ mới có thể trở về nhà một chuyến, nên anh cũng hiểu được tâm trạng của mẹ Lâm.

Vì thế anh nhẹ nhàng nói: “Mẹ, mẹ cũng đừng nghĩ nhiều, đến lúc đó có ngày nghỉ con sẽ đưa Tiểu Ý và mấy đứa bé cùng về thăm mẹ. Hoặc là nếu mẹ nhớ chúng con cũng có thể đi với cha Lâm đến bên đó ở một thời gian.”

Mẹ Lâm cũng không ngờ lão tứ nhà mình sẽ nói mấy lời này, vì trước giờ tính tình anh thuộc kiểu đánh ba gậy còn không ra nổi một cái rắm (*), thế mà không ngờ bây giờ còn biết quan tâm người khác.

(*) Kiểu người ít nói, không giỏi giao tiếp.

Tấm lòng của người mẹ già này xem như được an ủi chút ít.

Loading...