Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 304

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:35:59
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong còn tự cho là giọng mình rất nhỏ mà tiếp tục: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, chờ đến lúc con lớn lên, con sẽ giúp mẹ dạy dỗ lại ba.”

Ha hả ~ ba con đã nghe được.

Lâm Quân Trạch đứng ở một bên nhìn đứa con trai ngốc ngếch này của mình. cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Cố Tri Ý lại là nhớ tới chuyện của hai người bọn họ hồi tối qua... Khuôn mặt vốn dĩ trắng nõn nà chậm rãi ửng hồng lên.

Đây là cái hiện trường c.h.ế.t chóc gì thế này.

Nhất thời còn chưa nghĩ ra phải trả lời Nhị Bảo như thế nào.

Cố Tri Ý dứt khoát nói: “Đúng vậy, cha con... cha con đúng là hư muốn chết.”

Cố Tri Ý nhất thời còn chưa sửa được miệng, vẫn theo thói quen goi cha.

Vì thế hai mẹ con bọn họ cứ như là cùng có chung một kẻ địch, hiện tại đang cùng đối đầu với kẻ địch của bọn họ.

Lâm Quân Trạch:......

Anh rất ủy khuất.

Đại Bảo cũng bày ra vẻ mặt kỳ quái, kéo lấy Lâm Quân Trạch hỏi: “Ba ba, sao ba lại đi bắt nạt mẹ chứ?”

Lâm Quân Trạch: Thật sự là có mười cái miệng cũng không nói rõ ra được.

Đặc biệt là còn có thêm vợ mình đang đứng ở một bên xem kịch vui.

Được rồi, cái nồi to này nói dù có thế nào thì anh cũng phải gánh.

“Không phải là bắt nạt mẹ của các con, đó cũng là vợ của ba, ba sao có thể bắt nạt cô ấy được kia chứ.”

Nói xong liền muốn tiến lên chuẩn bị hôn một cái.

Ái! Hai đứa nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo đồng thời che đôi mắt lại.

Vốn dĩ là không xảy ra chuyện gì cả, lại bị hai đứa nhỏ nói như thế, thành ra lại cứ như thể là bọn họ thực sự đã có chuyện gì đó giấu giấu diếm diếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-304.html.]

Cố Tri Ý tức giận trừng mắt liếc nhìn người nào đó một cái.

Tên này thế mà lại hủy hoại hình tượng của cô trước mặt các con.

“Được rồi, tất cả đều rời giường đi đánh răng đi.” Cố Tri Ý một bên đút sữa, một bên đuổi người đi ra ngoài.

Rõ ràng chính là thẹn quá hoá giận, Lâm Quân Trạch cũng không dám chọc đến vợ mình vào ngay lúc này.

Ý muốn sống sót đặc biệt mạnh mẽ mà ôm hai đứa con trai đi ra ngoài, cùng giúp bọn nó đánh răng rửa mặt.

Bởi vì Lâm Quân Trạch đã trở về, bữa sáng mà Cố Tri Ý làm trở nền phong phú hơn rất nhiều.

Đại Bảo đặc biệt cảm thán một câu: “Ba ba, ba vừa trở về thức ăn của nhà ta liền tốt lên.”

Nhị Bảo cũng gật gật đầu.

Đúng thế, mẹ của bọn nó đúng là đối xử khác biệt với ba ba của bọn nó.

Thực rõ ràng Lâm Quân Trạch rất hưởng thị mấy cái này, nói cho cùng thì vợ nhà mình yêu thương mình, đến cả con trai nhà mình cũng đã nhìn ra. Vậy vợ chắc chắn là luyến tiếc mình.

“Lần này ba ba sẽ đưa các con đi đến bộ đội, hai đứa thấy thế nào?” Lâm Quân Trạch vuốt vuốt đầu của hai đứa nói.

“Ba ba, ở bộ đội thì thế nào ạ?” Đại Bảo thật ra không cảm thấy gì cả.

DTV

Nhị Bảo thì hiển nhiên là tương đối tò mò, lúc trước có một đoạn thời gian, Lâm Quân Trạch đã mang theo hai anh em bọn họ đi rèn luyện thân thể.

Có thể cảm nhận được rõ ràng, tế bào vận động của Nhi Bảo tương đối phát triển.

Hơn nữa Nhị Bảo rõ ràng cũng tương đối thích vận động, cứ có cảm giác như sức lực trên người cậu bé cho dù thế nào cũng không thể tiêu hao hết được.

Thời điểm Lâm Quân Trạch hỏi cái vấn đề này, một chút cũng không cảm thấy ngoài ý muốn đối với phản ứng của Nhị Bảo.

Lập tức liên nhẫn mà giới thiệu với nó: “Bộ đội là nơi rất tốt, có rất nhiều chú mỗi ngày đều sẽ huấn luyện cùng với nhau, trong nhà lớn cũng có các anh các chị lớn tầm tuổi các con, cực kỳ náo nhiệt luôn đó.”

Lâm Quân Trạch tận lực mà miêu tả cuộc sống sinh hoạt tốt đẹp ở bộ đội cho hai đứa con mình.

Vẻ mặt của Nhị Bảo đã khá là mong chờ, nhưng Đại Bảo lại nghĩ tới một vấn đề mấu chốt.

“Vậy, ba ba, chúng ta có phải là yêu cầu phải lập tức rời khỏi nơi này hay không ạ, phải rời khỏi những người thân, người bạn của chúng ta ở nơi đây?” Đại Bảo rõ ràng là cực kỳ luyến tiếc những người bạn chơi cùng ở trong thôn.

Loading...