Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 303

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:35:57
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau Cố Tri Ý thức dậy, thời điểm cô đang ở phòng bếp, từ trong phòng truyền đến tiếng hô kinh nhạc của Đại Bảo và Nhị Bảo.

Sáng sớm vừa rời giường đã nhìn thấy ngườin cha ruột nằm ngủ ở bên cạnh mình, quả thực không cần nói cũng biết kinh hỉ thế nào.

“Ba ba cha.” Nhị Bảo gọi.

“Không phải, phải gọi là ba ba. Không phải là ba ba cha.” Đại Bảo tức giận sửa đúng lại cho Nhị Bảo.

Nhị Bảo giảo biện: “Chính mẹ đã bảo chúng ta phải gọi là ba ba, ba ba cha cũng không sai mà.”

Nhị Bảo cho dù là vô lý cũng sẽ bị cậu bé nói cho thành có lý, quả thực chính là cưỡng từ đoạt lí.

Lâm Quân Trạch: “Ba ba cha?”

Đại Bảo lập tức phụ trách việc giải thích cho Lâm Quân Trạch: “Mẹ nói là, gọi mẹ là mẹ, vậy cũng phải gọi ba ba là ba ba, như vậy chúng ta mới là người một nhà.”

Được rồi. Đại Bảo đã tận lực dùng toàn bộ vốn liếng từ vưng mà một đứa trẻ 4 tuổi như câu nhóc có được để giải thích.

Lâm Quân Trạch cũng đã hiểu được đại khái. Cười cười dùng bộ râu đã mấy ngày không cạo của mình, cà cà lên mặt của hai đứa nhỏ. Chọc cho hai đứa nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo cười ha ha không ngừng.

Tam Bảo ở một bên cũng tò mò mà nhìn Lâm Quân Trạch.

“Ai nha, Tam Bảo nhà chúng ta tỉnh rồi nè, có còn nhớ ba ba nữa hay không nha?” Lâm Quân Trạch buông hai đứa kia ra, còn anh lại đi qua chơi với Tam Bảo.

Học theo cách gọi của Cố Tri Ý, bây giờ không gọi cha nữa, mà trực tiếp gọi ba ba, không nghĩ tới còn rất thuận miệng.

Anh vẫn nhớ rõ thời điểm anh đi nó vẫn còn nho nhỏ một cục, hiện tại nảy nở ra, cũng to béo lên rất nhiều.

Tam Bảo đương nhiên là sẽ không đáp lại anh.

Một mình nhóc nằm ngoan trong một góc tự phun bong bóng.

Sau đó Lâm Quân Trạch vừa mới bế nó lên, chuẩn bị giao lưu tình cảm giữa hai cha con một hồi.

Tam Bảo liền rất không cho mặt mũi mà khóc to lên.

Gào đến mức gọi luôn cả Cố Tri Ý đang ở trong phòng bếp quay trở về.

“Sao thế sao thế, làm sao thế này? Ai chọc cho Tam Bảo nhà chúng khóc mất rồi thế này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-303.html.]

Cố Tri Ý vừa vào phòng liền nhìn thấy người cha ruột vô lương tâm đang ôm lấy Tam Bảo, chân tay luống cuống đứng im ở nơi đó.

Hiển nhiên cũng không nghĩ tới con trai của mình lại không cho mình tí mặt mũi nào như vậy.

Nhìn sang Cố Trị Ý, hoàn toàn là cái bộ dạng: Vợ ơi anh không làm gì đâu mà, là Tam Bảo động khẩu trước đó.

“Có phải là đã tiểu rồi hay không nha?” Cố Tri Ý lau khô nước đọng trên tay, sau đó lập tức nhận lấy Tam Bảo.

Đặt ở trên giường, vừa cởi tã lót ra một cái, đúng thật là đã tiểu rồi.

Bởi vì tối hôm qua không biết Lâm Quân Trạch trở về, cho nên Tam Bảo vẫn đang dùng tã giấy trong không gian.

Lâm Quân Trạch thấy vợ mình mình, xé mở tã giấy ra, trực tiếp gói lại sau đó ném luôn xuống dưới giường.

Trước khi anh rời khỏi nhà, tã của Tam Bảo đều là do anh thay cho, anh đương nhiên biết cái này không phải là cái trong nhà mà Tam Bảo hay dùng.

Cái này càng giống như cái loại dùng một lần?

Dùng một lần?

Lâm Quân Trạch cũng không biết sao anh đột nhiên lại có suy nghĩ này, chỉ là có cảm giác như cái thứ kia đúng là giống như anh nghĩ.

Nhưng mà vấn đề này anh cũng không nghĩ nhiều, bản thân anh vẫn là quen cửa quen nẻo mà lấy tã giấy mới ra.

Chờ Cố Tri Ý ở bên kia giúp Tam Bảo lau qua một chút, anh liền đưa tã giấy qua đó.

Cố Tri Ý lập tức nhận lấy, hai người thế mà lại thật sự rất ăn ý với nhau.

Đại Bảo và Nhị Bảo bị lãng quên đứng trong góc phòng.

Hai đứa nó thấy ba mẹ không để ý tới mình, liền tự mình mặc quần áo vào.

Thời điểm Nhị Bảo chuẩn bị xuống giường, đột nhiên nghĩ tới chuyện tối hôm qua nó nhìn thấy trong lúc mơ mơ màng màng.

DTV

Đi đến bên cạnh Tri Ý, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có đau không ạ? Nhị Bảo thổi thổi cho mẹ nhé.”

“Hử?” Cố Tri Ý khó hiểu, đây là cái vấn đề gì thế.

“Tối hôm qua con đã nhìn thấy ba ba bắt nạt mẹ đó.”

Loading...