Cố Tri Ý chủ yếu là nghĩ đến lúc đó muốn đi bộ đội, mình cần phải mua chức năng không gian của hệ thống, vẫn phải cần rất nhiều không gian tệ. Cho nên tất cả những gì có thể tích cóp thì đều tích cóp thêm một chút.
Cũng không biết vụ án của Lâm Quân Trạch bên kia tiến triển như thế nào rồi?
Hai ngày trước vừa vặn tới kỳ kinh nguyệt, bởi vì có băng vệ sinh trong không gian, Cố Tri Ý ở thập niên 70 này tới kỳ cũng không khổ sở như vậy. Hơn nữa cái thùng rác trong không gian kia, thỉnh thoảng sẽ xử lý sạch sẽ rác rưởi.
Cụ thể xử lý xong đi đi đến đâu thì Cố Tri Ý tạm thời không biết. Dù sao đồ vật đều xử lý sạch sẽ, cô cũng không cần lo lắng rác rưởi đều chồng chất ở trong không gian không có cách nào lấy ra đi tiêu hủy. Cũng coi như là giải quyết một vấn đề khó khăn không nhỏ cho Cố Trị Ý.
Bên này cô mới vừa nói với Lâm Hiểu Lan không biết khi nào thì anh trai cô ấy mới gửi tin về, buổi tối khi cô ngủ đến nửa đêm, Lâm Quân Trạch đã trở lại.
Đột nhiên có động tĩnh trong viện làm Cố Tri Ý hoảng sợ.
Tưởng có trộm, Cố Tri Ý đều chuẩn bị tốt đèn pin trong không gian.
Sau đó vẫn là Lâm Quân Trạch lên tiếng gọi tên cô, Cố Tri Ý mới hơi buông lỏng xuống.
Rốt cuộc trong nhà đều là phụ nữ và trẻ em, nếu xảy ra chuyện gì thì Cố Tri Ý cũng cảm thấy sợ hãi.
Lại thả đèn pin lại trong không gian, khoác thêm quần áo liền đi ra ngoài mở cửa.
Nhìn thấy Lâm Quân Trạch phong trần mệt mỏi ở bên ngoài, đột nhiên một nỗi chua xót nảy lên trong lòng cô.
Bản thân cô cũng không biết tại sao lại vậy, rõ ràng ở nhà cũng không phải chịu ấm ức gì.
Nhưng là lúc này, khi nhìn thấy Lâm Quân Trạch, liền nghĩ, có phải mỗi người quân tẩu đều như thế này hay không.
Quá khó khăn.
Nhẹ nhàng hỏi: “Tại sao anh lại có thời gian rảnh trở về? Nhiệm vụ hoàn thành rồi hả?”
Lâm Quân Trạch rốt cuộc gặp được người mà anh luôn nhớ nhung, lập tức ôm Cố Tri Ý một cái. Dùng sức hấp thu ấm áp trên người cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-301.html.]
Nheo lại đôi mắt giống hưởng thụ vậy. Rồi sau đó mới trả lời câu hỏi của Cố Tri Ý: “Ừ, đều giải quyết, việc tiếp theo không cần đến anh nữa, cho nên anh về đây. Vợ ơi, em nhớ anh không?”
Cố Tri Ý không trả lời.
Lâm Quân Trạch cũng làm như không thèm để ý, nói: “Anh rất nhớ mẹ con em, lần này anh trở về chính là tính dẫn theo mẹ con em đi bộ đội.”
Cố Tri Ý còn chưa kịp tiêu hóa xong tin tức Lâm Quân Trạch trở về, Lâm Quân Trạch bên kia lại ném một quả b.o.m lớn xuống nữa?
Này? Này đã được đi bộ đội rồi sao?
Không phải nói còn phải xin sao? Nhanh như vậy?
Nhưng cô cũng không hỏi nhiều.
Bên ngoài lạnh lẽo, Cố Tri Ý đột nhiên run lên một cái, mới nhớ tới hai người vẫn ở ngoài cửa hứng gió lạnh nửa ngày. Vội vàng nói: “Được rồi, đi vào trước đi, anh không lạnh thì em lạnh đấy.”
Cố Tri Ý đẩy Lâm Quân Trạch ra, tự mình đi vào phòng trước.
Lâm Quân Trạch đi theo sau đóng cổng vào, rồi sau đó đi theo m.ô.n.g Cố Tri Ý.
Sau khi đóng của nhà lại, cảm giác ấm áp rõ ràng hơn rất nhiều.
Lâm Quân Trạch vẫn dính người như cũ.
DTV
“Vợ ơi, em lạnh phải hay không, lạnh thì anh cho em ấm áp.” Nói xong vươn tay ra lại ôm Cố Tri Ý vào trong lòng.
“Làm gì đó hả? Cả người bẩn bụi, lại còn ôm ôm ấp ấp?” vẻ mặt Cố Tri Ý tỏ ra ghét bỏ, nhưng cuối cùng vẫn không đẩy anh ra.
“Hắc hắc, không sao đâu, vợ ơi... một lúc nữa chúng ta cùng nhau rửa sạch sẽ.” Nói xong lại muốn động miệng.
Nhưng lại bị Cố Tri Ý trực tiếp đẩy ra.