Còn Cố Tử Sâm lại mang vẻ mặt kiêu ngạo, rất giống như chính anh ta trở thành công nhân viên chức của xưởng chế biến thịt vậy.
“Anh cả, thật không hổ anh cả của em. Nhà chúng ta cũng có người có thể trở thành công nhân viên chức của xưởng chế biến thịt ở huyện thành rồi.
Vây anh cả ơi, như này có phải về sau nhà chúng ta có thể thường xuyên ăn thịt rồi đúng không?”
Lưu Ngọc Lan gõ một chiếc đũa xuống.
“Một đám, anh cả mày còn chưa đi làm đâu, một đám đã nhớ thương chút tiền lương này của anh cả chúng mày rồi.”
Thật là, nhà này mấy đứa con tra xá xíu, cả ngày chỉ biết ăn thịt, ăn bánh bao thịt. Không biết thông cảm cho cái người anh cả Cố Tử Mộc này một chút nào cả.
Cố Tử Mộc thật ra không nghĩ gì, vốn dĩ mình đi làm công nhân viên chức, chính là muốn cải thiện cuộc sống cho mọi người trong nhà. Cho nên cũng chỉ cười ha ha đáp: “Được, đến lúc đó chúng ta nửa tháng ăn một bữa thịt.”
Bên này người nhà họ Cố mặc sức tưởng tương cuộc sống tương lai tốt đẹp.
Hơn 5 giờ sáng hôm sau, Cố Tử Mộc liền bước lên con đường làm công nhân viên chức của anh.
Cố Tri Ý bên này thật ra cũng không có việc gì để làm. Mấy ngày tết cũng đã qua, mấy đứa nhóc cũng đã vui chơi hơn nửa tháng.
Cố Tri Ý bắt đầu bắt hai cậu nhóc kia ở nhà đọc sách.
Thật ra Đại Bảo còn đỡ, Nhị Bảo lại không ngồi được mấy hồi, cái m.ô.n.g này giống như là có sâu cắn vậy. Cọ cọ bên phải một ít, dịch dịch bên trái một tẹo.
Cố Tri Ý gõ nhẹ vào bàn: “Lâm Hạo Kiệt, con có thể ngồi im hay không?”
Nhị Bảo đột nhiên bị mẹ gọi bằng đại danh, ngẩn ngơ một hồi, rồi sau đó như là bị vận mệnh nắm sau gáy vậy. Ngoan ngoãn ngồi im.
Trong khoảng thời gian học tập này, Cố Tri Ý cũng đã nhìn ra, Đại Bảo là đứa bé thông minh, ngày thường cũng biểu hiện ra hứng thú với những loại sách giáo khoa hay gì đó.
Nhưng Nhị Bảo rõ ràng lại không thích như vậy, lúc mới đầu còn không rõ ràng, về sau dần dần cảm giác không yêu thích việc học lắm.
Tựa như hiện tại, Đại Bảo vẫn ngoan ngoãn ngồi, Nhị Bảo đã ngồi không yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-296.html.]
Nhưng mà những đứa trẻ tuổi này đều tương đối mê chơi, Cố Tri Ý cũng không để ý nhiều.
Dạy một hồi, Cố Tri Ý cảm thấy mình có lẽ phải cần bình tĩnh một chút, để cho hai thằng nhóc đi chơi.
Nhị Bảo này đúng là tức c.h.ế.t người không đền mạng.
Đọc “Dưa.” Cô nói với cậu nhóc, là dưa trong dưa hấu. Lại đọc thành, dưa hấu tây.
Mỗi lần dạy Nhị Bảo, Cố Tri Ý mới có thể nghĩ có lẽ đây mới chính là cuộc sống nuôi trẻ con hàng ngày chân thật.
Vì bản thân không bị tức chết, Cố Tri Ý vẫn để cho bọn nhóc đi chơi.
Nói không chừng ngày nào đó Nhị Bảo lại tự cảm thấy thích đi học ấy chứ?
Mấy ngày nay Trương Lực chuẩn bị khai trương cửa hàng ăn sáng, còn số lượng lương thực thì bởi vì suy xét đến mọi người vừa ăn tết xong, nhu cầu cũng không phải rất nhiều. Cho nên hoãn lại mấy ngày.
DTV
Buổi sáng hôm nay, sau khi Trương Lực tới, liền nói về vấn đề này.
“Chị dâu, em thấy chúng ta có thể bắt đầu rồi, gần đây có không ít người đang hỏi chuyện về lương thực đó.”
“Được rồi, vậy để tôi ở bên này chuẩn bị một chút, ngày mai cậu đến đây sớm một chút để lấy đi.” Cố Trị Ý nói.
“Được, vậy để em trở về thông thông báo cho các anh em một chút.” Trương Lực ở bên này, xác định thời gian bắt đầu mở hàng, cũng quay người đi luôn.
Cố Tri Ý cho anh ta cầm hai quả cam, còn có bánh cuộn thịt mà cha ruột cô làm. Bởi vì mùi vị ăn cũng rất được, cho nên cô liền ở trong không gian phục chế rất nhiều.
Ngày thường có người thân gì đến chơi, cũng có thể tặng cho người ta. Ngược lại cũng không bị mất mặt.
“Ba tôi làm bánh cuộn thịt, cậu lấy một chút trở về ăn thử xem.” Cố Tri Ý đưa bánh cuộn thịt trong tay cho Trương Lực.
“Chị dâu, không cần không cần, em và anh trai em năm nay cũng làm một chút.” Trương Lực vội vàng từ chối, nói.
“Cậu không nhận, thì mấy thứ này của cậu, cậu cũng lấy về đi.” Cố Tri Ý chỉ vào một ít đồ vật Trương Lực mang tới.