Nói cái gì mà già rồi, già rồi.
“Khụ khụ ~ hà, hoá ra là nên đi ngủ.” Chu Khang Đức có lẽ không ngờ lại xoay chuyển lại như vậy.
Cảm thấy xấu hổ trước mặt con gái, cũng không cần Chu Thu Nguyệt nâng. chính mình chắp tay sau lưng đi ở phía trước.
Nếu không nói như thế nào là càng già càng trẻ con.
Bởi vì Cố Tử Mộc có lái xe, cho nên đi từ huyện thành đến Phúc Lâm thôn chưa đến một giờ.
“Anh cả, vào nhà uống miếng nước lại trở về?”
Cố Tri Ý nhảy xuống xe rồi nói với Cố Tử Mộc.
“Không cần uống nước đâu, anh phải đi về trước, chắc cha mẹ còn đang chờ ở nhà.”
Cố Tử Mộc đã nói như vậy. Cố Tri Ý cũng không tiện giữ anh lại.
Bởi vì mấy ngày sau Cố Tri Ý cũng không dùng đến xe, cho nên khi Cố Tử Mộc chuẩn bị đẩy xe vào.
Cố Tri Ý mở miệng nói: “Anh cả, có lẽ em sẽ không cần dùng xe trong khoảng thời gian này, anh cứ lái trở về đi, ngày mai lái đi làm.”
“Không cần không cần, sáng mai anh dậy sớm một chút là được.” Cố Tử Mộc chống đẩy nói. Chính mình là một người đàn ông, đi bộ một chút cũng không sao.
Nhưng là Cố Tri Ý đau lòng Cố Tử Mộc, cường thế buộc anh lái xe trở về.
“Em cho anh mượn mấy ngày, chờ đến khi anh làm quen với xưởng chế biến thịt rồi đưa trở lại cho em trở về.” Nói xong liền vào cửa.
Cũng không cho Cố Tử Mộc có cơ hội phản ứng, đem cửa sân đóng lại.
DTV
Lưu lại Cố Tử Mộc ở cửa, với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Em gái thật là....
Cuối cùng cũng không có biện pháp, Cố Tử Mộc vẫn là lái xe trở về.
Vừa về đến nhà, quả nhiên Lưu Ngọc Lan đã đợi sẵn trong sân.
Nhìn thấy Cố Tử Mộc trở về, vội vàng đi lên.
“Thế nào? Người ta có chịu đưa danh ngạch này cho con không?” Khi hỏi cái này, Lưu Ngọc Lan vẫn là nhỏ giọng nói.
“Mẹ, không có vấn đề, xưởng trưởng Chu bảo con ngày mai liền đi làm.” Cố Tử Mộc cũng không giấu giếm.
“Ai nha, sáng mai đi làm rồi sao? Nhanh như vậy? Kia... Vậy con nói xem, chúng ta muốn chuẩn bị thứ gì không?”
Lưu Ngọc Lan vừa nghe ngày mai đi làm, còn có chút không biết phải làm sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-295.html.]
Đây chính là công nhân viên chức đầu tiên của nhà Cổ.
“Mẹ à, không cần chuẩn bị cái gì đâu, ngày mai con mang theo bản thân con là được rồi.” Có lẽ là bởi vì người gặp việc vui nên tâm tình cũng tốt hơn.
Cố Tử Mộc luôn luôn chất phác không thích nói chuyện hiếm khi mở lời đùa giỡn.
Nghe được con trai nói như vậy, Lưu Ngọc Lan cũng yên tâm rồi.
Lúc này mới chú ý tới, Cố Tử Mộc là lái xe đạp trở về.
Kinh ngac nói: “Sao con lại lái xe đạp nhà em gái trở về?”
Nói đến việc này. Cố Tử Mộc cũng tỏ vẻ anh rất bất lực.
“Em gái nói gần đây em ấy không cần dùng đến xe, cho con mượn trước hai ngày, chờ sau này trả lại cho em ấy.”
Nghe vậy, Lưu Ngọc Lan cũng không nói thêm cái gì nữa, chỉ dặn Cố Tử Mộc nhớ khóa kỹ xe, sau đó vội vàng bận việc.
Lúc này mọi người đều đã bắt đầu làm việc, cho nên chờ đến mọi người tan làm trở về, mới nhìn thấy chiếc xe đạp bóng loáng trong sân.
Vợ Cố Tử Mộc là Vương Quế Chi tò mò hỏi: “Tử Mộc, anh lái xe em gái trở lại sao?”
“Đúng vậy, em gái nói cho anh mượn lái mấy ngày.” Cố Tử Mộc trả lời.
Bọn nhỏ về đến nhà nhìn thấy chiếc xe đạp trong sân, đứa nào cũng hiếm lạ. ồn ào muốn cha mình chở đi chơi.
Cuối cùng, Cố Tử Mộc bị phiền không có biện pháp, đành phải lái xe chở ba đứa nhỏ nhà mình dạo một vòng trong thôn.
Mấy đứa nhỏ vẫn chưa đã thèm xuống xe.
Cố Tử Sâm còn chưa có đi học, mấy ngày nay cả ngày đều chạy ra ngoài chơi, cũng không biết những việc xảy ra trong nhà.
Lúc này nhìn thấy chị gái mình lái xe đạp, cũng không kìm được leo lên cho đỡ ghiền.
Trong bữa cơm tối, Cố Tử Mộc làm trò trước mặt cả nhà, kể những gì đã xảy ra hôm nay ở xưởng chế biến thịt.
Cả nhà đều có thể cảm nhận được trên người Cố Tử Mộc phát ra sức sống từ trong ra ngoài.
Cuối cùng Cố Tử Mộc còn nói thêm: “Đồ ăn trong xưởng chế biến thịt cũng rất rất ngon, sư phó nấu cơm cũng ngon.”
Cố Tử Lâm bị anh cả mình miêu tả như vậy, lập tức cảm thấy cháo trước mặt không thơm.
Lâm Tú Mai nghe được nhà mình anh cả có một danh ngạch làm công nhân viên chức ở xưởng chế biến thịt, cũng vui thay cho anh, đồng thời cũng có chút chua xót. Tại sao nhà anh cả vận khí lại tốt như vậy?
Sau đó cô lại liếc nhìn người đàn ông của mình, một cục sắt cộc lốc, không biết cầu tiến một chút. Tuy nhiên, nghĩ đến đứa con sắp chào đời trong bụng, tâm tình của chị dần bình tĩnh lại.
Thôi, mỗi người đều có vận may riêng, chỉ cần sống tốt cuộc sống của chính mình là được.