Hiển nhiên, Trương sư phó cũng rất sợ Chu Khang Đức, gần đây luôn vào sau bếp cướp đoạt sạch sẽ đồ vật của hắn.
Không thể trêu vào, còn không thể trốn sao?
Vừa mới nghĩ như vậy. Chu Khang Đức đã đi vào được.
“Ngay ở cửa đã ngửi thấy mùi thơm. Cái này ruột già ngon. Tôi thích ăn ruột già. Lại đây, cho tôi toàn bộ.”
Chu Khang Đức nói xong, không thấy Trương sư phó động thủ, liền đơn giản xắn tay áo chuẩn bị tự mình múc.
Trương sư phó xem như sợ người này, nhận mệnh đi giúp Chu Khang Đức múc đồ ăn.
Nếu như để Chu Khang Đức tự mình múc, phỏng chừng sau bếp sẽ bị dọn không.
Cuối cùng, Chu Khang Đức cảm thấy mỹ mãn bưng đồ ăn đi ra ngoài, còn nhờ Trương sư phó hỗ trợ.
Thật là phát huy hoàn toàn uy lực tiến được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.
Sau khi Cố Tri Ý ngồi một lúc, đồ ăn cũng đã được bưng đến.
DTV
Nhìn thấy bữa ăn này, Cố Tử Mộc còn đang suy nghĩ, quả nhiên, thức ăn trong xưởng chế biến thịt đúng là danh bất hư truyền!!
“Tới tới tới, mọi người ăn cơm thôi, đừng ai khách sáo nhé. Đây chính là đại sư phụ lão Trương của chúng ta.” Chu Khang Đức đặt cái mâm trong tay xuống, thuận tiện giới thiệu Trương sư phó.
“Lão Trương, đây là cô gái nhỏ đã cứu tôi, người mà lúc trước tôi đã nói với mọi người đấy, đồng chí Tiểu Cố.”
Trương sư phó không khỏi nhìn Cố Tri Ý thêm vài lần.
Biểu hiện của Cố Tri Ý cũng tự nhiên hào phóng.
“Được rồi, được rồi, các người ăn cơm đi, tôi còn đang bận việc ở sau bếp.” Trương sư phó chào hỏi mọi người rồi trở lại phòng bếp.
“Nào, Tiểu Cố, nếm thử thức ăn trong xưởng chế biến thịt chúng ta xem thế nào?” Mẫy người ngồi xuống, liền bắt đầu thưởng thức thức ăn của xưởng thịt trong niên đại đặc thù này.
“Hương vị vừa ngửi liền biết không tệ.” Cố Tri Ý cười nói.
Mấy người cũng không nói nữa, tất cả đều ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-294.html.]
Thức ăn buổi trưa chính là ruột non còn có khoai tây, cải trắng.
Tuy rằng không có gì nổi bật, nhưng hương vị vẫn rất tốt, chủ yếu là bỏ được bỏ thêm dầu ăn.
“Tay nghề của Trương sư phó cũng thật tốt, không thua kém sư phó tiệm cơm quốc doanh đâu.” Cố Trị Ý khích lệ nói.
“Lão Trương lúc trước cũng được xem như là đại sự phụ tiệm cơm quốc doanh, chẳng qua, tay nghề nấu cơm của ông ấy vẫn kém so với Tiểu Cổ một chút.
Chu Khang Đức vừa nói vừa nghĩ tới bữa cơm lần trước ăn ở nhà Cố Tri Ý, khiến người khó có thể quên!!
Kỳ thật Cố Tri Ý nấu cơm ăn ngon như vậy cũng là do có nền tảng phương diện tốt trong quá khứ, cũng xem như là mình đã kiến thức được ít thực đơn của đời sau. Cho nên mới làm đa dạng nhiều hơn.
Còn có một nguyên nhân chính là, Chu Khang Đức và Trương sư phó cũng xem như là bạn tốt nhiều năm, ăn nhiều cũng có chút nhàm chán. Lại so với đồ ăn của Cố Tri Ý, kia còn không phải là mới mẻ sao?
Bữa cơm này thật ra làm Cố Tử Mộc ăn thỏa mãn, anh thầm thề trong lòng chính mình phải làm việc chăm chỉ. Không thể làm mất mặt em gái mình.
Sau khi đi ra từ xưởng chế biến thịt, Cố Tri Ý lo lắng cho mấy đứa nhỏ trong nhà, cũng không ở lại huyện thành lâu.
Chu Khang Đức dặn dò giờ làm việc vào ngày mai với Cố Tử Mộc. sau đó cũng mang theo Chu Thu Nguyệt về nhà.
Trên đường trở về, Chu Khang Đức thở dài thật sâu.
“Ba, lại làm sao thế?” Chu Thu Nguyệt đã quen với tính động kinh của ba mình. Nhưng nên quan tâm vẫn là muốn quan tâm. Ai bảo chị là áo bông nhỏ tri kỷ của ba đâu? Loại áo không bị lọt gió.
“Thu Nguyệt à, con nói ba có phải già rồi không?” Chu Khang Đức đột nhiên thở dài xúc động.
“Ba lại nói cái gì mê sảng vây?”
“Xem ra sáng nay ba lăn lộn sớm, chắc là có chút mệt, nghĩ lại ba con lúc trước cả ngày ở trong phân xưởng, có thể ôm nổi con heo mấy trăm cân, mà không thở dốc.”
Chu Khang Đức ngửa đầu lên một góc 45 độ. Nghe nói góc độ này là góc độ ưu thương.
Chu Thu Nguyệt bĩu môi, vạch trần nói: “Ba, đó là ba đã đến giờ ngủ trưa. Cho nên ba mới cảm thấy mệt.”
Ba chị không biết có chuyện gì, hết lần này đến lần khác thở dài.
Ngày thường giờ này đã ngủ ở trong phòng, hiện tại không cảm thấy mệt mỏi thì khi nào mới mệt mỏi.