Nghe được Cố Tử Mộc cũng có trình độ văn hoá cao trung, trong lòng Chu Khang Đức cũng xem trọng nhà họ Cố hơn một chút.
Rốt cuộc ở niên đại này, có thể đứng vững, chịu đựng áp lực cho mấy đứa nhỏ học xong cao trung, người lớn trong nhà họ Cố cũngm không đơn giản.
Ở trong hoàn cảnh đó. trong bung mỗi người đều trống trơn. làm gì có tâm tư đi quan tâm đến tinh thần giàu hay không giàu?
Kỳ thật tình huống ở Cố gia thôn không khoa trương như vậy, chủ yếu là đại đội trưởng Cố Khôn có tầm nhìn xa.
Ở niên đại này, Cố Khôn là một đại đội trưởng đứng vững trước áp lực, mang theo người trong thôn đi sau núi khai khoang trồng một ít thức ăn.
Phải biết rằng, khi Cố Khôn quyết định làm như vậy, sự rủi ro trong chuyện này rất cao.
Tuy rằng lúc đó thật sự có rất nhiều người tồn ý nghĩ xấu, nhưng cũng tùy theo mà đến, chỉ vì không đủ lương thực để ăn.
Đặc biệt ở trong tình huống ai ai cũng đói bụng.
Lúc này thức ăn mà Cố Khôn tích trữ trước đó đã phát huy công dụng.
Có thể nói, quyết định của Cố Khôn đã cứu toàn bộ người trong thôn họ Cố.
Mọi người đều còn có thể ăn được một ngụm cơm, người trong đại đội vẫn luôn biết ơn đại đội trưởng Cố Khôn.
Điều này cũng tăng thêm uy tín của Cố Khôn trong đại đội.
Khi lương thực không eo hẹp nữa, Cố Khôn lại tổ chức cho mấy đứa nhỏ trong thôn đi học.
Chỉ là chờ đến khi anh em Cố Tử Mộc học đến sơ trung, không khí trong trường học cũng không bằng từ trước. Sau đó chỉ đơn giản là mang sách về nhà, chính mình tự học.
Cố Khôn vẫn luôn tin tưởng vững chắc, quốc gia không có khả năng vĩnh viễn không phát triển.
Cho nên trong khả năng cho phép, ông cũng luôn hy vọng bọn nhỏ có thể nhiều thêm nhiều sách, có thể một ngày nào đó sẽ dùng được.
Có thể nói, mấy anh em nhà họ Cố có thể học đến cao trung, đại đội trưởng Cố Khôn là người có công lớn nhất.
“Vậy được rồi, ngày mai chú sẽ nói chị Thu Nguyệt mang theo cháu đi làm quen khắp nơi, việc này không khó.” Chu Khang Đức cũng rất vui vẻ.
Mang theo mọi người tham quan xung quanh xưởng chế biến thịt, cảm thấy cũng đã gần đến trưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-293.html.]
DTV
Chu Khang Đức liền nói: “Nếu hôm nay mọi người đã tới, vậy thì đi nếm thử thức ăn trong xưởng chế biến thịt chúng ta đi?”
Nói xong liền kéo Cố Tử Mộc đi rồi, nhưng lời muốn từ chối của Cố Tri Ý mắc kẹt lại trong cổ họng
Chu Thu Nguyệt ở một bên nhìn buồn cười, chẳng qua cũng không quên làm áo bông tri kỹ nhỏ của ba mình. Tiến lên cầm tay kéo Cố Tri Ý đi đến nhà ăn.
“Tiểu Ý à, chị gọi em là Tiểu Ý nhé, như vậy sẽ thân thiết hơn.” Chu Thu Nguyệt trực tiếp đổi cách xưng hô với Cố Tri Ý thành Tiểu Ý
Có thể nhìn thấy sự thân thiết ở đây.
Cố Tri Ý cũng không để bụng cách xưng hô, vì vậy cô gật đầu.
Chu Thu Nguyệt lại nói: “Tuy rằng trong xưởng chế biến thịt của chúng ta không có mỗi bữa đều là thịt heo, nhưng nước luộc bảo đảm là đủ. Anh cả em đi làm ở đây, bảo đảm sẽ được nuôi dưỡng như một chú heo con.”
Cố Trị Ý:....... Heo con, là nghiêm túc sao?
Cũng biết anh cả của cô sẽ có cảm giác như thế nào khi có người miêu tả anh như một chú heo con.
Công nhân lúc này cũng vừa mới tan làm, liền náo nhiệt kéo đến nhà ăn.
Nhìn thấy hai cha con Chu Khang Đức và Chu Thu Nguyệt, ai cũng thân thiết chào hỏi.
“Xưởng trưởng, chủ nhiệm. Hai người cũng tới ăn cơm sao?”
Chu Khang Đức cười ha hả không ngừng, cũng chào hỏi các công nhân: “Đúng vậy, hôm nay đến đây nếm thử tay nghề lão Trương có bị thụt lùi hay không!”
Có thể thấy, vị xưởng trưởng như Chu Khang Đức có quan hệ rất tốt với những người công nhân trong xưởng.
Bọn họ tìm một chỗ không người ngồi xuống.
Đã có nhiều công nhân xếp hàng ở cửa sổ đằng kia, nhưng mặt mũi của xưởng trưởng Chu vẫn là khá lớn. Trực tiếp đi sau bếp tìm sư phụ nấu cơm.
“Lão Trương, hôm nay nấu món gì ngon thế? Cho tôi mỗi thứ 4 phần, nhiều chút thịt nhé.”
Chu Khang Đức đi vào sau bếp, liền gân cổ lên hô.
Trương sư phó còn đang vật lộn với nồi chảo cũng có thể nghe được giọng nói vang dội của xưởng trưởng Chu.
“Không ăn không ăn, tự mình đi đến cửa sổ gọi đi.”