Thật sự làm theo lời Cố Tri Ý nói vô cùng đúng lúc đúng chỗ. Cố Tri Ý chở hai đứa nhóc về đến nhà chuyện thứ nhất chúng làm đó là đi rửa tay.
Ngay sau đó đi về phòng tìm Tam Bảo. Tìm nửa ngày không thấy Tam Bảo đâu vẫn còn đang gọi: “Tam Bảo, anh trai về rồi, em mau ra đây.”
“Có khả năng Tam Bảo được bà nội ôm đi ra ngoài, các con đi tìm xem sao.” Cố Tri Ý đứng ở cửa nói.
Hai người lại chạy nhanh như chớp. Lúc trở về lần nữa thì hai người dẫn theo mẹ Lâm về
“Mẹ, mẹ vất vả rồi, để con ôm cho.” Cố Tri Ý xoa xoa nước trên tay rồi tiến lên ôm lấy Tam Bảo.
“Ôi trời, con đừng nói, Tam Bảo nó mới được mấy tháng chứ, đã nặng tới bà nội như mẹ ôm không được nữa.”
Tuy lời của mẹ Lâm là ghét bỏ nhưng không hiểu sao Cố Tri Ý nghe ra được chút tự hào trong câu nói đó. Mặc kệ là ông bà ở niên đại nào cũng đều thích con cháu mình lớn lên trắng trẻo mập mạp có phúc khí....
DTV
Đặc biệt là ở cái thời đại mọi người đều vừa gầy vừa đen này thì Tam Bảo vừa trắng vừa mềm nộn còn không khiến cho người ta thấy mới mẻ thích thú ư?
Mẹ Lâm nói vài câu với Cố Tri Ý xong cũng đi về nhà.
Gần đây vợ lão nhị có chút thai nghén, mẹ Lâm tính toán trở về lấy chút đồ chua cho cô khai vị.
Tam Bảo vừa về lại trong n.g.ự.c Cố Trị Ý thì bắt đầu theo thói quen tính toán vén quần áo lên. Nhóc con hơn ba tháng, khỏe mạnh kháu khỉnh. Cố Tri Ý cũng cảm giác cái thân thể nhỏ bé này của mình cũng sắp không đỡ được khối ‘xá xíu’ này rồi.
Sau khi đi vào phòng bón đồ ăn cho Tam Bảo xong thì để cho hai đứa anh trông em trai còn Cố Tri Ý thì đi nấu cơm.
Tới ngày hôm sau thì Tam Bảo vẫn được đưa cho mẹ Lâm chăm sóc giúp.
7 giờ sáng Cố Tử Mộc đã tới tìm Cố Tri Ý, lúc Cố Tri Ý mở cửa còn cảm thấy hơi kinh ngạc.
“Anh cả, sao anh lại tới sớm như vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-290.html.]
Hôm qua mình có nói với anh cả là thời gian không gấp, không nghĩ tới anh lại vẫn tới sớm như vậy.
Cố Tử Mộc có chút ngượng ngùng sờ sờ đầu, “Đúng, đúng là hơi sớm ha.”
Thật ra là do Cố Tử Mộc không ngủ được cho nên mới ra khỏi nhà sớm như vậy.
Đặc biệt là ngày hôm qua lúc nói chuyện phiếm với vợ mình, mặc sức tưởng tượng tới tương lai tốt đẹp, trong lòng Cố Tử Mộc càng nóng như lửa. Sao còn ngủ được nữa.
Vất vả lắm mới chờ tới hừng đông, ăn cơm sáng xong, sợ tới sớm quá em gái vẫn còn chưa dậy, còn ở nhà bổ xong củi rồi mới đi ra ngoài.
“Vậy anh ăn cơm sáng chưa? Em mới làm cơm sáng xong.” Cố Tri Ý đón Cố Tử Mộc đi vào trong nhà.
“Ăn rồi, không cần gấp gáp, em cứ từ từ ăn.”
Cố Tri Ý thấy Cố Từ Mộc ở nơi đó thì múc cho anh một chén cháo. Bữa sáng cũng không có gì đặc biệt, chỉ có chân giò hun khói xào trứng gà, những mà đối với nhà người khác cũng đã là món ăn ngon rồi.
Cố Tử Mộc vẫn luôn từ chối, lại còn là trứng gà nữa, sợ bản thân mình đoạt đồ ăn của mấy đứa cháu ngoại trai.
“Được rồi anh cả, anh cứ yên tâm ăn đi, còn có nữa mà.”
Cuối cùng Cố Tử Mộc lại ăn thêm một bữa nữa ở bên chỗ Cố Tri Ý bên này.
Cố Tri Ý cũng biết phỏng chừng là anh cả nhà mình không ngủ được cho nên mới tới đây sớm như vậy. Cơm nước xong cũng đi thu dọn chén đũa sau đó bọc Tam Bảo tới kín mít rồi ôm đi nhà cũ nhà họ Lâm nhờ mẹ Lâm trong hộ.
Mẹ Lâm liền cảm thấy kỳ quái, mấy ngày nay vợ lão tứ sao cứ chạy về nhà mẹ đẻ thế. Nhưng mà hiện tại bà cũng không có quản nhiều như vậy làm cái gì, lúc cần nói thì người ta sẽ nói.
Lần này vì tiết kiệm thời gian mà Cố Tử Mộc lái xe đạp chở Cố Tri Ý.
Mặc dù là ghế sau có lót cái đệm nhưng mà đi đường quá xóc nảy, Cố Tri Ý cảm thấy m.ô.n.g của mình sắp nở thành ba cánh. Sau khi tới huyện thành thì nói cái gì Cô Tri Ý cũng không ngồi xe nữa mà đi bộ.