Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/BSgqq7eCKs
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên, Lưu Ngọc Lan nghe nói tin tức tốt này liên quan đến con gái mình thì lập tức dừng chân lại để chuẩn bị nghe xem chuyện là như thế nào.
Cũng may, Cố Tử Lâm biết điều nên không trêu chọc nữa mà nói ngay cho Lưu Ngọc Lan nghe: “Mẹ ơi, em gái con vừa mới nói với con là khoảng thời gian trước em ấu cứu được một ông lão nên gia đình của người này đã tặng một vị trí công nhân chính thức của xưởng chế biến thịt trong huyện thành cho em ấy. Em gái định là sẽ đưa lại vị trí này cho anh cả để anh ấy đi làm.” Cố Tử Lâm vừa nói vừa khoa tay múa chân lộn xộn, còn kích động hơn cả việc mình được làm công nhân nữa!
Lưu Ngọc Lan vừa nghe thấy tin tức này thì lập tức choáng váng!!! Sao... Sao cứu người thôi cũng nhận được vị trí công nhân chính thức của xưởng chế biến thịt trong thành vây? Không phải là gặp được kẻ lừa đảo đấy chứ? Có loại chuyện tốt này luôn hả? Trong lòng nghĩ như vậy, bà cũng thuận miệng hỏi ra luôn.
Cố Tử Lâm cạn lời nói: “Mẹ à, người ta là xưởng trưởng của xưởng chế biến thịt đấy, sao có thể lừa gạt dân chúng như chúng ta được?”
Sao cơ? Còn là xưởng trưởng nữa hả? Ông trời của con ơi!! Vận may của con gái nhà con là cái vận cứt chó gì đây?
Cố Tri Ý:
Chắc đây chính là hào quang nữ chính trong truyền thuyết đấy??
“Vậy em gái con thực sự nói là sẽ cho anh cả con vị trí này à?” Lưu Ngọc Lan có chút không chắc chắn mà hỏi lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-287.html.]
“Mẹ, con còn có thể lừa mẹ được nữa à? Dù sao thì con cũng không có ý kiến gì hết. Hề hề, anh cả được vào trong thành làm công nhân chính thức thì con cũng sẽ có cơ hội được ăn bánh bao thịt ở tiệm cơm quốc doanh rồi!” Cổ Tử Lâm cực kỳ vui vẻ nói.
Lưu Ngọc Lan thầm nghĩ cũng may mà mấy đứa con trai nhà mình đều rất rộng lượng, sẽ không xuất hiện mấy tình huống anh em bất hòa gì đó. Chẳng qua khi nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của đứa con thứ hai nhà mình thì bà lại thấy tức giận, lập tức dời sự chú ý từ vị trí công nhân lên trên người con thứ hai. Bà trực tiếp vươn tay nhéo lỗ tại Cố Tử Lâm, hung tợn nói: “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi! Anh cả con đi kiếm tiền chứ có phải đi chơi đâu! Sao hả, con của con cũng sắp sinh ra rồi mà còn muốn để anh cả phải nuôi con hả?”
“Ai ai ai! Mẹ ơi, con biết sai rồi, con biết sai rồi mà mẹ? Không phải con chỉ nói đùa một chút thôi sao? Anh cả kiếm lời nên người làm em trai như con cũng vui thay anh ấy mà!” Cố Tử Lâm nhận sai vô cùng thành khẩn.
Lúc này Lưu Ngọc Lan mới buông tay ra, nói: “Em gái con đưa vị trí này cho anh cả con, mẹ và cha con phải thương lượng lại đã. Nhớ khóa chặt cái miệng con lại cho mẹ, nếu dám đi ra ngoài nói lung tung thì đừng trách mẹ đánh con đấy!”
Cuối cùng Cố Tử Lâm cũng cảm nhận được địa vị của mình ở trong căn nhà này, nhưng dù sao anh cũng biết nặng nhẹ nên nhanh chóng gật gật đầu, còn biện giải thêm một câu: “Mẹ cứ yên tâm đi mẹ, chẳng lẽ con lại là cái loại người lắm mồm như vậy sao?”
Lưu Ngọc Lan trực liếc mắt nhìn anh một cái, nhỏ giọng nói: “Con không lắm mồm nhưng vợ con thì lắm mồm.”
Cố Tử Lâm bị những lời này của mẹ mình trực tiếp chặn miệng, không biết nên phản bác như thế nào. Thôi được rồi, để giảm bớt những phiền toái không cần thiết, tốt nhất là anh không nên nói chuyện này cho vợ mình nghe thì hơn.
Buổi tối hôm đó, Lưu Ngọc Lan nói chuyện này cho Cố Khôn nghe.
DTV
Cố Khôn ngậm điếu thuốc trong miệng nghe Lưu Ngọc Lan nói, sau khi trầm tư một lúc lâu ông mới nói: “Dù thế nào đi nữa, con gái có thể nghĩ đến nhà chúng ta thì chúng ta cũng không thể bạc đãi con bé được, đúng chứ? Tóm lại là con gái cũng có gia đình riêng rồi, bao giờ lão đại đi làm thì bảo nó mỗi tháng lấy ra một nửa tiền lương để trả cho em gái nó đi, như vậy thì chúng ta cũng không tính là quá thất lễ. Còn về số tiền thì cứ trả cho đủ tám trăm đi, chờ ngày mai Tiểu Ý trở về thì sẽ bàn bạc thêm với lão đại sau.”