Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/rtsjvti0b6
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Tri Ý thấy vậy thì rất buồn cười, vội nói: “Chú Chu à, ăn cơm thôi.” Nói xong, cô cũng cầm đôi đũa lên.
Chu Khang Đức thấy chủ nhà là Cố Tri Ý đã cầm đũan rồi nên cũng không khách khí thêm nữa. Trong khoảng thời gian ngắn, trên bàn cơm chỉ vang lên tiếng gắp thức ăn và ăn cơm.
Chu Khang Đức càng ăn càng hưngm phấn. Món xương sườn này thơm mùi tỏi hương, xương sườn được chiên đến hai mặt đều vàng ruộm, cắn một miếng là có thể thấy được ngoài giòn trong mềm. Còn có món gàr hấp muối xé tay này nữa, ông cũng không biết thì ra gà hấp muối bên này lại ngon như vậy đấy. Mỗi lần gặp một đũa lên thì đều thấy có đủ cả da gà và thịt gà, thịt gà thì dai dai vừa miệng. Đặc biệt là món này còn có nước sốt ăn kèm. chỉ cần chấm chút nước sốt chua cay ngon miệng thì sẽ rất hợp để ăn với cơm.
Canh cải thảo cũng không biết làm như thế nào mà cảm giác cực kỳ ngọt thanh. Còn có món canh xương đông trùng hạ thảo này nữa, không quá mức dầu mỡ mà thanh đạm gãi đúng chỗ ngứa. Hương thơm của đông trùng hạ thảo hòa quyện với mùi thịt của xương heo, sự kết hợp này khiến người ta chỉ hận không thể nuốt luôn cả đầu lưỡi.
Một bữa cơm này cả khách và chủ đều ăn rất vui vẻ. Sau khi ăn xong, Cố Tri Ý thu dọn qua bàn cơm một chút rồi pha một ấm trà, mọi người lại ngồi xuống hàn huyên tiếp.
Sau khi ăn xong Chu Khang Đức lại tiếp tục nói về đề tài ban đầu: “Tiểu Cố à, vị trí công nhân chính thức trong xưởng này chú vẫn sẽ giữ lại cho cháu nhé. Cháu thương lượng qua với người nhà xem cháu hay người nhà đi làm đi nhé? Cháu cứ yên tâm, chỉ cần chú vẫn còn ở trong xưởng thì vị trí này sẽ được giữ lại vĩnh viễn.”
DTV
Chủ yếu là ông cảm thấy Cố Tri Ý còn phải chăm sóc mấy đứa nhỏ trong nhà nên không tiện đi làm, chính vì vậy ông mới nghĩ đến việc để cho người trong nhà cô đi làm. Dù sao đi nữa thì có một công nhân chính thức trong huyện thành cũng có thể giúp một gia đình giảm bớt rất nhiều áp lực về kinh tế.
Vốn dĩ Cố Tri Ý vẫn định từ chối, nhưng không biết tại sao bỗng nhiên cô lại nghĩ tới anh cả nhà mình. Có lẽ...
Cố Tri Ý không từ chối thêm nữa, mấy người hàn huyên thêm chút nữa rồi Chu Khang Đức nói là mình phải rời đi, những đồ đã mang đến thù kiên quyết không chịu lấy về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-284.html.]
Cố Tri Ý cũng không biết Chu Khang Đức lại kiên quyết như vậy, cuối cùng không còn biện pháp nào khác nên cô vẫn nhận đồ vật.
Sau khi tiễn hai người đi xong, cô lại quay vào nhà tiếp tục thu dọn phòng bếp.
“Ba ơi, ba nói xem Tiểu Cố có nhận vị trí này không?” Khi đang đi trên đường, Chu Thu Nguyệt không nhịn được tò mò mà lên tiếng hỏi.
Chu Khang Đức trưng ra vẻ mặt cao thâm khó đoán, liếc mắt nhìn con gái của mình một cái rồi trả lời: “Có.”
“Sao cha biết thế? Không phải là lúc trước Tiểu Cố vẫn cự tuyệt à?”
Chu Khang Đức im lặng không trả lời vấn đề này của con gái. Vào lần đầu tiên hỏi thì ông có thể nhìn ra được rằng Cố Tri Ý thật lòng không muốn nhận, nhưng đến khi ông nhắc lại một lần nữa, không biết đã nghĩ đến cái gì mà Cố Tri Ý lại hơi do dự trong nháy mắt.
Ông trùng hợp phát hiện ra sự do dự thoáng qua trên mặt Cố Tri Ý nên mới cảm thấy cô sẽ nhận vị trí này chứ thật ra cũng không rõ ràng lắm. Dù sao thì những lời cần nói ông cũng đã nói rồi, dù Cố Trị Ý có quyết định thế nào thì ông cũng đều tổn trọng quyết định đó.
Bên này, lúc Cố Tri Ý thu dọn xong thì mấy đứa nhỏ đều đã ngủ trưa hết rồi. Đúng lúc này, Cố Tử Lâm tới nhà cô. Trước đó Cố Tri Ý từng dặn anh rằng nếu có thời gian rảnh thì tới lấy sách, trùng hợp là hôm nay không có chuyện gì để làm nên anh mới tới đây.
“Anh hai, anh cầm hết mấy quyển sách này về đi. Em đã đánh dấu những dạng đề mà em cảm thấy quan trọng rồi, anh nhớ đọc cẩn thận nhé.” Cố Tri Ý vào phòng lấy ra một xấp sách đưa cho Cố Tử Lâm.