Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 281

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:34:00
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý coi như là đã nhìn ra, thầm nghĩ hai người này không hổ danh là cha con, cả hai đều nhiệt tình y như nhau.

Mà Đại Bảo đang đứng một bên nhìn thấy mẹ tới cứu mình thì lập tức tiến lên ôm lấy Cố Tri Ý.

“Này, đồng chí Tiểu Cố, đứa nhỏ này là con nhà cháu đấy à?” Lúc này Chu Khang Đức mới phản ứng lại.

Thảo nào trước đó đứa bé này vẫn luôn dò hỏi thông tin của mình, ông còn tưởng rằng thằng bé thực sự cảm thấy hứng thú với mình nữa chứ. Chậc chậc, già đầu rồi mà vẫn bị một đứa trẻ lừa. Chẳng qua là ông cũng không khó chịu gì hết, còn cảm thấy rất thú vị. Đứa bé đúng là một đứa nhỏ thông minh nhanh nhẹn, xem ra Tiểu Cố dạy dỗ con mình cũng không tệ.

“Đúng vậy, Chu lão đồng chí. Đây là hai đứa con trai nhà cháu, còn có một bé nữa đang ở nhà.” Cố Tri Ý giới thiệu qua cho ông nghe.

Lâm Quốc Bình và Lâm Thanh Bách cũng biết đây chỉ là hiểu lầm nên quay sang nói với Cố Tri Ý một tiếng rồi đi về nhà.

“Đi đi đi, mọi người đi tới nhà cháu thôi.” Cố Tri Ý vội mời họ tới nhà mình.

“Ai da, Tiểu Cố à, đứa nhỏ này nhà cháu được dạy dỗ tốt lắm đó, vừa có dũng lại vừa có mưu.” Chu Khang Đức không hề keo kiệt mà khích lệ, còn giơ ngón tay cái về phía Đại Bảo nữa.

“Ha ha, sao mà được như ông nói chứ. Chỉ là ngày thường nghe cháu nói một chút thôi. Có khi hai đứa nhỏ tưởng ngài là người xấu nên mới vậy đấy.” Nói tới đây, Cố Tri Ý thực sự có chút ngượng ngùng mà cười cười một tiếng.

“Không đáng ngại không đáng ngại, trẻ con biết cảnh giác thì mới không bị mấy viên kẹo của người xấu lừa bắt.”

Đoàn người vừa nói vừa cười mà đi tới nhà Cố Trị Ý. Hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo không nghĩ rằng ông lão chúng tưởng là người xấu lại thực sự tới nhà mình để tìm gặp mẹ, cả hai đều có chút ngượng ngùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-281.html.]

Vốn dĩ Lâm Xuân Lệ còn đang lo lắng ngồi chờ ở nhà, lúc chị chuẩn bị bế Tam Bảo đi ra cửa thôn xem thử thì thấy Cố Tri Ý đang dẫn người tới cổng lớn ngoài sân rồi. Lâm Xuân Lệ lo lắng hỏi: “Tiểu Ý, thế nào rồi?”

“Không có việc gì đâu chị Xuân Lệ, chỉ là hiểu lầm thôi.” Nói xong, cô bèn giới thiệu qua về hai cha con Chu Khang Đức cho chị.

Không nghĩ rằng Cố Tri Ý còn gặp được chuyện như vậy, ông lão họ Chu này vừa thấy đã biết không phải là người thường rồi. Không còn chuyện gì nữa nên Lâm Xuân Lệ đưa Tam Bảo lại cho Cố Tri Ý, cũng không ở lại thêm nữa.

DTV

“Làm phiền chị Xuân Lệ quá, lần sau mà rảnh thì chị lại đến nhà em chơi nhé!”

“Khách khí làm gì, mọi người vào nhà đi thôi.” Lâm Xuân Lệ nói xong thì rời đi.

Cố Tri Ý dẫn Chu Khang Đức và Chu Thu Nguyệt vào nhà rồi dọn ghế dựa để hai người họ ngồi trước, sau đó lại vào phòng bếp rót hai chén nước, “Đây, mời Chu lão đồng chí và Chu đồng chí.”

Chu Khang Đức phất phất tay, “Không cần khách khí như vậy đâu. Hôm nay cũng là do cha con chú mạo muội tới quấy rầy, hy vọng cháu không để bụng. Cháu cũng không cần gọi là Chu lão đỗng chí làm gì, nghe xa lạ lắm, cứ trực tiếp gọi chú hai tiếng chú Chu là được rồi.

Nói xong, ông còn cảm khái: “Cháu nói xem, chúng ta cũng rất có duyên phận đúng chứ? Chú vừa thấy đã biết là Tiểu Cố có duyên với nhà chú rồi, ha ha ha”

Mấy người ngồi xuống không lâu thì bắt đầu vui vẻ trò chuyện, hai đứa nhỏ Đại Bảo và Nhị Bảo cũng không đi ra ngoài chơi nữa mà ngồi bên cạnh Cố Tri Ý nghe người lớn nói chuyện.

Chu Thu Nguyệt đặt bao đồ trong tay lên trên bàn. Ai da, cầm theo đống đồ này cả một đoạn đường dài đúng thật là mệt c.h.ế.t bộ xương già này của chị rồi, ba cũng không biết thương chị gì hết!

“Mấy thứ này.... Chú Chu à, mọi người tới thì tới thôi chứ sao lại mang theo nhiều đồ như vậy làm gì. Chú thực sự quá khách khí rồi!”

Nhìn bao đồ không hề nhỏ mà Chu Thu Nguyệt vừa đặt lên bàn, Cố Trì Ý chắc chắn bên trong có không ít thứ tốt.

Loading...