Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 279

Cập nhật lúc: 2024-12-17 20:33:56
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau, Nhị Bảo thức dậy tương đối trễ, lúc tỉnh lại vẫn cảm thấy rất khó chịu nên cực kỳ dính Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý cũng đoán được dạ dày của cậu bé không thoải mái cho nên buổi sáng cô đã nấu chút cháo để Nhị Bảo ăn cho ấm bụng.

Dường như sau khi cơm nước xong xuôi Nhị Bảo mới nhớ ra tối hôm qua mình đã bỏ lỡ thịt, cậu bé lập tức cảm thấy không vui. Mãi đến khi Cố Tri Ý hứa hẹn rằng có rảnh sẽ lại làm món ngon cho cậu bé để đền bù thì Nhị Bảo mới vui vẻ đi ra ngoài chơi.

Mà bên này, Chu Khang Đức đang dẫn theo con gái của ông là Chu Thu Nguyệt tới thôn Phúc Lâm. Bởi vì trước đó Cố Tri Ý đã nói qua về vị trí nhà mình cho nên hai người đã tới vào ngày mùng bốn, đây là thời điểm đã chúc tết họ hàng xong hết nên họ mới tới nhà Cố Tri Ý để thăm hỏi.

Lúc đi tới cửa thộn thì gặp một đám trẻ con đang chơi đùa vui vẻ, Chu Khang Đức bèn đi lên hỏi: “Các đồng chí nhỏ à, trong thôn của các cháu có nữ đồng chỉ họ Cố nào không vậy?”

Chu Thu Nguyệt đứng một bên có chút không tán thành với cách làm của ba mình, đám nhóc này mới bao nhiêu tuổi cơ chứ? Hỏi bọn nhóc này thì chúng có thể trả lời được à?

Chỉ là chị không nghĩ rằng Đại Bảo ở trong đám trẻ con nghe được lời này thì cứ như là mở anten radar ra vậy. Cậu bé cảnh giác nhìn về phía Chu Khang Đức, hỏi: “Ông à, mọi người tới tìm ai vậy?”

Chu Khang Đức nhìn đứa nhỏ trước mặt đang nghi ngờ dò hỏi mình thì như tìm được thú vui mới, dứt khoát đi đến trước mặt Đại Bảo rồi nửa ngồi xổm xuống, nhẹ giọng đáp: “Ông tới trong thôn tìm người, cháu có quen biết người nào họ Cố trong thôn này không? Nữ đồng chí ông cần tìm tên là Cô Tri Ý.” Không hề bởi vì đối phương là trẻ con mà qua loa có lệ, ông trực tiếp nói tên Cố Tri Ý ra.

Đại Bảo và Nhị Bảo đều cảnh giác nhìn ông đang cười hì hì trước mặt, cả hai đều cảm thấy người này giống như người xấu mà mẹ hay kể, trước mặt thì giả vờ thân thiện sau đó sẽ nói mấy lời như tới tìm ẩn nhân rồi báo ơn gì đó để lừa bắt trẻ con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-279.html.]

Chu Khang Đức hoàn toàn không biết là mình đã bị coi như người xấu, lúc này ông vẫn còn đang chờ đợi cậu bé trước mặt trả lời.

“Ông tìm người đó có chuyện gì vậy ạ?” Đại Bảo làm theo như mẹ nói, lúc thấy có người xấu thì không được sợ hãi mà phải tự mình dựa vào cái đầu thông minh để lừa lại rồi bắt lấy đối phương.

DTV

Chu Khang Đức đáp: “Nữ đồng chí đó đã cứu ông một mạng, ông tới đây để cảm ơn cô ấy.”

Giờ thì hay rồi, câu này cũng y hệt như mẹ kể luôn. Mấy người xấu đều nói với trẻ con rằng mình tới nhà họ để cảm ơn, sau đó sẽ trộm sạch đồ của nhà họ.

Đại Bảo lập tức đưa mắt ra hiệu cho Nhị Bảo, Nhị Bảo hiểu ý nên nhanh như chớp chạy về nhà tìm viện binh, còn Đại Bảo bên này thì vẫn đang dò hỏi qua lại với Chu Khang Đức. Chủ yếu là Chu Khang Đức cảm thấy đứa nhỏ trước mặt khá là thú vị, vậy cho nên ông cũng không nóng nảy tìm Cố Tri Ý nữa.

Chu Thu Nguyệt đứng một bên cảm thấy vô cùng cạn lời, sao ba chị lại biến thành dáng vẻ này cơ chứ? Ba quên mất là bọn họ tới đây để tìm người rồi à? Ngồi đây chơi với trẻ con là sao vậy hả? Hơn nữa, chị cứ có cảm giác cậu nhóc này rất thông minh, vẫn luôn dụ dỗ ba chị nói chuyện.

“Ông ơi, hai người ở nơi nào vậy ạ?” Đại Bảo mở to đôi mắt tròn xoe, tò mò hỏi.

“Ông ở tại huyện thành.” Chu Khang Đức không hề phòng bị mà trả lời

“Ô ~ cháu cũng từng đi tới huyện thành rồi đó! Huyện thành có nhiều đồ ăn lắm luôn, ông có biết không ạ?”

Chu Khang Đức tham ăn tìm được người có cùng sở thích nên lập tức thao thao bất tuyệt mà chia sẻ cho Đại Bảo nghe về những món ngon trong huyện thành, cuối cùng còn bình luận một câu: “Chẳng qua ông vẫn cảm thấy hương vị chưa được đến mức hoàn mỹ.”

Loading...