Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/uDJs77hFWU
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Cố Tri Ý ôm Nhị Bảo vào trong giường thì ý thức của cậu bé đã không còn tỉnh táo nữa, bên miệng lại không ngừng lầm bầm: “Con còn chưa ăn no, rất nhiều thịt!”
Được rồi! Chỉ một ngụm rượu đã làm rối loạn kế hoạch muốn ăn rất nhiều thịt sau đó của Nhị Bảo. Cũng không biết ngày mai tỉnh lại nhóc con có khóc lóc hay không. Người mẹ ruột Cố Tri Ý rất không có lương tâm nghĩ.
Giúp Nhị Bảo lau mặt, tiện tay đắp kín mền cho cậu bé.
Lúc đi ra, mẹ Lâm còn lo lắng hỏi: “Nhị Bảo không có vấn đề gì chứ?”
“Không có việc gì ạ, vừa nãy còn lẩm bẩm nói chưa ăn đủ thịt rồi ngủ say rồi.” Cố Tri Ý trả lời.
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Con xem, đứa nhỏ này cũng lớn gan thật đấy!” Nói xong, bà lại quay đầu nhìn về phía Đại Bảo, “Đại Bảo không được học theo em trai đâu đấy nhé, cháu xem đi, uống rượu xong sẽ bị say ngay.”
DTV
Đại Bảo ngồi một bên gật gật đầu. Hì hì hì, em trai say rồi thì tất cả chỗ thịt này chính là của cậu bé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-278.html.]
Kế tiếp, hai cân thịt bò nhanh chóng bị ba người lớn và một đứa nhỏ giải quyết hết sạch. Ăn uống no đủ, Cố Tri Ý cũng không để cha Lâm mẹ Lâm thu dọn mà tự mình bắt tay vào dọn bát đũa bàn ghế. Hai người ngồi chơi thêm một lúc nữa rồi trở về nhà lúc trời còn chưa tối hẳn, Cố Tri Ý còn đưa bình rượu kia cho cha Lâm mang về.
Sau khi cha mẹ chồng đã trở về, Cố Trị Ý bỏ hết chén bát đã dùng trong buổi tối hôm nay vào máy rửa bát trong không gian, còn mình thì quay vào trong phòng xem Nhị Bảo và Tam Bảo. Rất tốt, cả hai đều ngủ như heo con vậy. Cố Tri Ý giúp Đại Bảo lau người một chút rồi cũng leo lên giường ngủ.
Cố Tri Ý phát hiện từ khi xuyên qua niên đại này thì mình đúng thật là càng ngày càng suy sút. Lúc ban đầu mới xuyên tới đây đang mang thai vẫn phải bôn ba đi tới tỉnh Liêu, trở về còn phải chăm sóc Lâm Quân Trạch nên mới hơi vất vả chút, thế nhưng sau khi sinh Tam Bảo thì mọi việc đều là do Lâm Quân Trạch tự tay làm lấy. Cứ vậy cho đến khi anh rời nhà thì cô lại phát hiện ra thêm công năng của hệ thống, bây giờ cần làm gì cứ giao cho hệ thống là được. Sau đó, cô rảnh rỗi không có việc gì nên chỉ cần nuôi con nhỏ, ăn cơm và ngủ cả ngày.
Năm trước, sau khi tính khoản tiền hàng cuối cùng thì cô còn cho thêm Trương Lực và mấy anh em dưới quyền vài bao lì xì để ăn tết nữa. Vì đang ăn tết nên Cố Tri Ý cũng bắt đầu có thời gian nhàn rỗi để kiểm kê số tiền gần đây mình đã kiếm được, hóa ra trong lúc không để ý cô đã tích cóp được gần ba vạn khối. Nhìn ví tiền càng ngày càng tràn đầy của mình khiến cô rất có cảm giác thành tựu, tuy rằng phần lớn công lao là thuộc về không gian hệ thống.
Cố Tri Ý cũng nghĩ rồi, sau này làm ăn vẫn nên tận lực bớt dùng đến không gian thì hơn. Giai đoạn trước cần phải tích góp tài chính nên không còn biện pháp nào khác mới phải dùng, nhưng sau này tự mình làm buôn bán và gây dựng sự nghiệp thì cũng không thể ỷ lại vào không gian mãi được.
Đặc biệt là trong niên đại này, nếu không gian bị bại lộ thì hậu quả không thể lường trước được. Mặc dù Lâm Quân Trạch đã có địa vị nhất định ở quân đội, nhưng nếu việc này bại lộ thì chỉ sợ là không thể dễ dàng bảo hộ bản thân được. Cho nên, cô cảm thấy mình vẫn nên tận lực không dùng đến không gian trong việc làm ăn thì hơn.
Mặt khác, từ trước đến giờ Cố Trị Ý vẫn luôn cảm thấy mình có thể xuyên vào sách cũng coi như là một loại may mắn, thế nhưng không thể ỷ vào việc ông trời ban cho cô may mắn này mà không kiêng nể gì tiêu hao hết sạch được. Vận may thì luôn có một ngày sẽ dùng hết, chỉ có thực lực của bản thân mình mới là vĩnh viễn, bất cứ kẻ nào cũng không thể cướp đoạt nổi.
Lắc lắc đầu nhanh chóng bỏ qua những ý nghĩ lung tung này, Cô Tri Ý trở mình tiến vào mộng đẹp.