“Không bao lâu thì xong rồi ạ! Còn không phải do hôm qua, mẹ con đã cho con khá nhiều thịt, nên con nghĩ ngay đến làm một nồi lẩu, như vậy chúng ta cũng có tnhễ ăn trong lúc nó còn nóng hầm hập.”
Mẹ Lâm khẽ gật đầu. Đúng vậy!
Vừa thổi vừa ăn. như vậy cũng không cần lo lắng làm món ăn xong để đó một lúc lại lạnh đi.
Cho nên đợi thêm một lát thì cha Lâm cũng đến, sau đó mọi người trong nhà ngồi xuống cùng nhau ăn cơm tối.
Cố Tri Ý drùng nước nấu gà làm nước lẩu, còn cho thêm củ cải trắng nên nước lại trong veo.
Nước lẩu nóng hổi, nhúng thịt bò vào, lại phối thêm với nước chấm Cố Tri Ý đã pha, mùi vị kia quả thật là tươi ngon đến cắn đứt đầu lưỡi.
Cố Tri Ý biết cha Lâm thích uống rượu, cô còn cố ý lấy một bình Mao Đài từ trong không gian ra, xé bỏ nhãn hiệu bên ngoài, bây giờ đã giống như một bình rượu trắng bình thường, không có gì lạ.
Chỉ là bên ngoài nhìn rất bình thường nhưng người hiểu rượu như cha Lâm vừa ngửi thấy mùi, vừa đưa vào miệng đã cảm nhận được sự khác biệt trong đó.
Cha Lâm tấm tắc khen lấy khen để, vô cùng thích thú: “Rượu này không tệ!”
“Xem như không tệ!” Nói xong còn lầm bầm nho nhỏ một câu.
Dường như cha Lâm không nỡ uống từng ngụm lớn như vậy.
“Cha, cha thích cái này thì lát nữa cha cầm về đi ạ! Vốn dĩ cái này chính là Lâm Quân Trạch ở bên kia đã gửi về hiếu kính cha.”
Hiện tại Cố Tri Ý cũng chỉ có thể trợn mắt nói dối mà thôi.
Thế mà đã làm cha Lâm vô cùng cảm động. Đứa con trai hiếu thảo này, không phí công ông yêu thương anh, dù ở bên ngoài nhưng vẫn nhớ đến người làm cha này của mình.
Suy nghĩ đến việc cha Lâm uống rượu một mình sẽ cảm thấy không thú vị, thế là Cố Tri Ý đã lấy ra rượu mơ mà Lâm Xuân Lệ đã cho trước đó. Cô rót cho mẹ Lâm và mình một ly, rồi uống cùng với cha Lâm.
Nồng độ của rượu mơ không cao lắm, độ cay bên trong rượu còn mang theo vị thanh, lại cực kỳ vừa miệng.
DTV
Cố Tri Ỷ gắp cho hai anh em không ít thịt bò, nhưng Nhị Bảo ăn xong, trong lúc chờ thịt bò khác chín thì nhìn thấy dáng vẻ hưởng thụ của người lớn khi họ uống rượu, cậu bé lập tức quấn lấy cha Lâm, cũng muốn thử một ngụm.
“Ông nội, cháu cũng muốn uống một ngụm!” Nhị Bảo làm nũng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-277.html.]
“Ha ha, người lớn mới được uống cái này, chờ đến khi con trưởng thành mới có thể uống!”
Cha Lâm cười ha ha không ngừng, ông xoa đầu Nhị Bảo, cũng không giải thích thêm vì sao không được uống.
Mà Nhị Bảo là đứa bé cực kỳ tò mò, càng không giải thích rõ cậu bé lại càng tò mò hơn.
Còn không phải sao!
Cho nên thừa dịp cha Lâm gắp thức ăn, Nhị Bảo đã tự bưng ly rượu lên, ngửa đầu uống cạn ly.
“Khụ khụ khụ a a a ~ cay quá!” Nhị Bảo lè lưỡi hà hơi liên tục.
Vừa rồi Cố Tri Ý còn đang nói chuyện với mẹ Lâm, cô không ngờ đứa bé Nhị Bảo ngốc nghếch này đã uống hơn phân nửa ly rượu.
Trong nháy mắt mặt mũi Nhị Bảo đã đỏ bừng. Cố Tri Ý vội vàng múc một chén canh cho cậu bé uống hết.
Cha Lâm và mẹ Lâm cũng sốt ruột theo, thỉnh thoảng còn giúp Nhị Bảo thông khí.
“Bà nói cái đứa cháu ngốc này, ông cháu đã nói cháu không thể uống cái này mà cháu còn uống vào, lần này cũng chưa say đâu!”
“Lần sau không cho phép cháu làm như vậy nữa!” Ngược lại cha Lâm không nói gì, ông chỉ dặn lần sau Nhị Bảo không được làm vậy nữa.
Sau khi Nhị Bảo uống vào mấy ngụm canh thì cảm giác thiêu đốt trong dạ dày vẫn còn đó, khiến cậu bé rất khó chịu.
Nhị Bảo vùi đầu vào trong n.g.ự.c Cố Tri Ý làm nũng.
Chờ thêm một lúc. Nhị Bảo lại có chút choáng váng đầu óc, cậu bé nói: “Mẹ, sao lại có nhiều mẹ vậy a?”
“Còn có nhiều ông nội và bà nội nữa!”
“Anh, sao anh lại lắc lư, anh đứng yên xem nào!”
Hai mắt Nhị Bảo đã mơ màng, xem ra thật sự say rồi!
Cố Tri Ý cũng bất lực, cô chỉ có thể ôm Nhị Bảo, nói với cha Lâm và mẹ Lâm: “Cha, mẹ, hai người ăn trước đi, con ôm Nhị Bảo về phòng nghỉ ngơi trước đã.”
“Đi đi!”