Từ khi nào, tay của những người kia đã duỗi dài như vậy, nếu nói ở đây không có người của họ tiếp ứng thì Lâm Quân Trạch không tin.
Nhưng cuối cùng làm thế nào để kéo được người đứng ở sau lưng ra thì còn cần thêm manh mối.
Tiểu Trần nằm vùng bên kia đúng là không khiến người ta thất vọng đã truyền về một ít tin tức. Nhưng cũng không thể loại bỏ khả năng họ đã thả b.o.m xịt vì vậy Lâm Quân Trạch bên này lựa chọn sẽ im lặng theo dõi thêm.
Trước tiên phải cứu ra mấy đứa bé, đưa chúng về bên cạnh cha mẹ mình. Còn về phần những người cha mẹ đã tham gia vào việc buôn bán con mình. Sở bên này cũng sẽ giam giữ một ít thời gian, làm công tác giáo dục tư tưởng rồi sẽ thả về nhà.
Cũng không phải họ không muốn giam người mà thật sự vào giai đoạn này có một số vấn đề liên quan đến pháp luật vẫn còn rất mơ hồ, vẫn chưa có một nhận định nào rõ ràng và cũng không có quy định nào rõ ràng cả.
Nói tóm lại, gian đoạn năm 1970 này, mọi thứ liên quan đến quy định pháp luật vẫn chưa được hoàn thiện. Vì vậy trong sở cũng không có cách nào đối phó với loại phụ huynh không có trách nhiệm này.
Họ có thể bán con gái của mình một lần thì sẽ có lần thứ hai, số mệnh của đứa bé sau này thế nào thật sự còn chưa biết được.
Bên này còn đang tìm kiếm manh mối, Lâm Quân Trạch về đến nhà nghi thì nhận được thư Cố Tri Ý gửi đến. Anh cẩn thận đọc rồi mới cẩn thận gấp lại.
Bởi vì thành phố Phú Châu cách thành phố Triều bên kia không xa lắm nên trước tết thì đã nhận được kiện hàng.
Cố Tri Ý dựa vào địa chỉ trên thư và trực tiếp gửi đến bộ công an.
Sau khi phân hết cho mọi người một ít đồ xong, số còn lại Lâm Quân Trạch thỉnh thoảng sẽ thêm vào trong bữa ăn của mình, đây có thể xem là an ủi cho sự cô đơn khi bản thân không thể ở bên gia đình.
Anh chỉ hy vọng có thể sớm giải quyết xong vụ án, sau đó sẽ lập tức về nhà đưa vợ và các con vào quân đội.
Mấy ngày nay, bộ đội bên kia cũng phát điện báo sang nói rằng vấn đề nhà ở đã được giải quyết, Cương Tử cũng đã cầm chìa khóa trước giúp anh rồi, còn gọi thêm mấy người anh em thu dọn sơ qua căn phòng một lần.
Có thể nói chỉ cần chờ cho vụ án này kết thúc thì cả nhà họ đã có thể đoàn tụ ở quân đội.
Lâm Quân Trạch bên này mơ mộng đến ngày sớm được đoàn tụ và chìm vào giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-276.html.]
Bên kia, ngày hôm sau, Cố Tri Ý vẫn thức dậy lúc sáu giờ sáng, thu dọn phòng ngoài, phòng trong một vòng. Cả nhà ăn sáng xong thì lập tức đi đến Lâm gia bên kia.
“Mẹ, buổi tối đến nhà con ăn cơm là được rồi, mẹ bảo anh cả và chị dâu không cần chuẩn bị cơm!”
DTV
“Được, vậy tối mẹ sẽ đến sớm chút để giúp con.” Mẹ Lâm cười hì hì đồng ý.
“Ôi, được rồi! Vậy còn đi về trước đây!”
Cố Tri Ý đến để báo trước, sau đó lại ôm Tam Bảo quay về.
Nấu cơm cũng không cần mẹ Lâm giúp, Cố Tri Ý chỉ cần đặt Tam Bảo vào không gian là được.
Bữa cơm tối hôm nay sẽ làm một nồi lẩu.
Cô vào không gian lấy ít thịt bò, Cố Tri Ý sẽ nói là về bên nhà ngoại và mẹ đẻ đã cho.
Còn có nem rán, cái này giòn, có thể dùng làm mồi nhắm cho cha Lâm uống chút rượu cũng rất tốt.
Thức dậy sau giấc ngủ trưa, Cố Tri Ý lập tức bắt đầu thu xếp cho bữa tối.
Bản thân cô vẫn nên chuẩn bị cho xong trước khi mẹ Lâm đến, nếu không sau khi mẹ Lâm đến thì cô không thể dùng đến không gian được.
Có không gian hỗ trợ đến khoảng bốn năm giờ là có thể ăn rồi, Cố Tri Ý có thể bớt chút thời gian mà cũng đỡ tốn sức.
Quả nhiên, ba giờ thì mẹ Lâm đã đến.
Bà bước vào và nhìn thấy Cố Tri Ý đã chuẩn bị xong tất cả nguyên liệu để nấu ăn, cũng không còn chỗ nào cần bà phụ giúp nữa cả.
“Con đã chuẩn bị mấy cái này từ rất sớm phải không?” Mẹ Lâm nhìn trên bếp lò đã tràn đầy các loại nguyên liệu nấu ăn.